Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

đúng, mỗi lần Nhan Nhan giận, vài câu là dỗ được.”

nên , anh Tịch , chúng chị ấy muộn một chút được không?”

“Nhưng bảy năm lâu quá.”

Ánh Diệp Tâm Nhu xoay chuyển:

chờ thêm năm nữa, đến lên cấp hãy chị ấy.”

“Được không, anh Tịch , xin anh . Đến lúc chị Ôn Nhan đến , không cần nghĩ biết hai anh sẽ quanh chị ấy, hoàn toàn quên mất , như đáng thương lắm.”

Một lúc lâu sau, Tịch bất đắc dĩ thở dài, sang hỏi ý kiến Tịch Cảnh:

“Anh, anh sao? Đợi đến Tâm Nhu lên cấp mới Nhan Nhan, dù sao chỉ thêm năm thôi. Hy vọng đến lúc Nhan Nhan sẽ không quá giận.”

“Anh Tịch Cảnh, xin anh .”

Tịch Cảnh dường như dáng vẻ đáng thương của cô làm cho mềm lòng, đưa xoa cô, nghiêm túc :

, chỉ thêm năm thôi, không lâu nữa. Nếu kéo dài nữa Nhan Nhan sẽ giận.”

“Yeah! biết , anh Tịch Cảnh là tốt nhất, yêu anh!”

07

Bên tai tôi vang lên một tiếng ù.

Tôi chỉ cảm lạnh.

Chân lạnh.

Trái tim càng lạnh .

Cả như ném vào nước đá.

Lạnh đến run rẩy.

Đến hoàn hồn lại, tôi mới phát hiện mình đã bước ra khỏi biệt thự nhà họ Tịch.

Rõ ràng chỉ còn vài bước nữa thôi, tôi đã có gặp lại Tịch Cảnh và Tịch .

Có lẽ là nụ cười trên mặt Diệp Tâm Nhu quá chói .

Có lẽ là dáng vẻ hai anh nhà họ Tịch chiều theo cô ấy đến xa lạ.

Khoảnh khắc cuối cùng.

Tôi lùi bước.

Hóa ra.

Từ hai năm , ông nội nhà họ Tịch đã đồng ý cho họ tôi về.

Hóa ra.

nắm giữ số phận của tôi…

…lại là Diệp Tâm Nhu.

Thật trào phúng.

Thật nực cười.

Ha.

Diệp Tâm Nhu.

là cái gì chứ!

Còn Tịch Cảnh và Tịch .

Lại ngu xuẩn đến nào!

Lại vô tình vô nghĩa đến nào!

Cơn phẫn nộ lồng ngực tôi như cỏ dại điên cuồng sinh sôi, thiêu rụi toàn bộ lý trí.

Tôi biết, chỉ cần trở lại biệt thự.

Có lẽ tôi sẽ có ở lại nơi .

Nhưng.

Cho dù lại sao?

Có lẽ tôi sẽ không nhịn được phát điên, lao tới chất vấn Tịch Cảnh và Tịch xem óc họ có vấn đề gì.

Chỉ vì một câu của Diệp Tâm Nhu…

bỏ mặc tôi ở cô nhi viện suốt hai năm trời.

Hai năm .

Tôi đã phải chịu bao nhiêu bắt nạt.

Đã đói khát bao nhiêu lần.

Đã rơi bao nhiêu nước .

Ngày ngày mong ngóng.

Đếm từng vạch thời gian.

Chờ họ đến tôi.

Còn họ sao?

Sống căn nhà như cung điện này, có từng nghĩ đến tôi dù chỉ một chút không?

Không.

Họ có nghĩ đến.

Chỉ là, một câu nhẹ bẫng của Diệp Tâm Nhu…

…đã đủ để họ quên tôi.

Diệp Tâm Nhu!

Khoảnh khắc vừa , tôi suýt nữa đã lao vào, bất chấp tất cả đánh nhau với cô .

Tôi muốn túm tóc cô .

Muốn cào nát khuôn mặt cô .

hỏi cô là cái gì, dám đối xử với tôi như .

Thôi .

Nếu Tịch Cảnh và Tịch đã hoàn toàn vứt bỏ tôi.

tôi sẽ không cần họ nữa.

đây coi như tôi mù .

Nhận nhầm hai kẻ vô tình vô nghĩa.

Từ nay về sau.

Tôi sẽ không bao giờ rơi thêm một giọt nước nào vì họ nữa.

08

về cô nhi viện, tôi xóa sạch những nét chính tự đã ghi suốt hai năm.

Dựa núi núi đổ, dựa chạy.

Tôi đã nhìn thấu .

Chỉ không dựa dẫm vào bất kỳ ai, mới có sống tốt .

Tôi vẫn sống một mình như .

Chỉ là, không còn cảm mỗi ngày dài như một năm nữa.

Đối diện với những lời châm chọc mỉa mai của khác, tôi đáp trả lại từng câu một.

Nếu còn ai dám cố tình va chạm cơ tôi để chiếm tiện nghi.

Tôi sẽ thẳng đẩy ngã hắn xuống đất.

Cuối cùng.

Một đêm nọ, tôi một lực mạnh bóp ngực đến đau tỉnh giấc.

Vừa kịp phản ứng, tôi lập tức phản công, một bóp chặt chỗ yếu hại của đối phương.

Sau dùng hết sức lực.

Một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Tôi bật đèn.

Nhìn rõ kẻ dám sàm sỡ mình, là một thằng con trai tôi hai tuổi.

là một những đứa gấu của cô nhi viện.

Lúc này, hắn đã không còn chút khí thế nào như , ngồi bệt xuống đất, mặt mũi méo mó, rõ ràng đau đến cực điểm.

Tôi mở cửa, nhìn đứa cùng phòng đã mở cửa cho hắn, không một lời, tát liên tiếp chục cái.

Đánh đến nó choáng váng cuồng.

Tên kia tôi ra đến không còn dám ngóc .

Chuyện này khiến tôi lại một lần nữa nổi danh cô nhi viện.

Những cô gái từng hắn bắt nạt, lần lượt chủ động đến gần tôi.

chưa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.