Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Dùng cả đời sau này để trừng phạt anh?
Anh nghĩ hay .
Tôi thậm chí không nói thêm với anh câu nào.
“Khuya , tôi nghỉ ngơi, anh .”
Tịch cố chấp chặn cửa, giọng nghẹn lại:
“Anh không , Nhan Nhan.”
Lần này, tôi không nói thêm nữa.
Dùng sức đẩy anh ra, đóng sầm cửa lại, khóa trái.
tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng.
Tối tăm cực điểm.
Đúng là xui xẻo.
nãy không nên thừa nhận.
Đều tại Tịch Hách.
Tự nhiên gọi tên tôi làm gì.
11
Khi tôi đang nằm trong bồn tắm, nhắm nghỉ ngơi, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
sự không động đậy, tôi mặc kệ.
Dù sao trong căn nhà này, có liên quan tôi cũng không nhiều.
Ngoài Tịch Hách.
Nếu anh có việc tôi, tự nhiên sẽ gọi điện.
Tôi định nằm yên trong bồn tắm nghỉ thêm .
tiếng gõ cửa càng càng rõ.
Từng nhịp, từng nhịp .
Giống như nếu tôi không mở cửa, sẽ đứng ngoài gõ tận cùng trời cuối đất.
Không cách nào, tôi đành lau qua tóc, khoác áo choàng tắm ra mở cửa.
Ngay khi , sắc mặt tôi lập tức trầm xuống.
Theo phản xạ định đóng cửa.
đối phương đã đoán trước, đưa tay chặn khung cửa.
“Nhan Nhan.”
Giọng Tịch khàn khàn, lúng túng lại bất an gọi tôi.
Tôi không đáp, anh.
“Tịch vừa nói em quay lại, anh không tin, không ngờ là .”
“Những này em đâu? Bọn anh vẫn em.”
tôi?
Anh đúng là nói mà không ngượng.
Tôi cười lạnh:
“Tính từ Tâm thi đại học xong, cùng lắm các anh cũng tôi hai ba , lấy đâu ra cái gọi là ‘ ’?”
Sắc mặt Tịch trắng bệch, hô hấp như nghẹn lại.
“Anh có thể giải thích.”
“Không cần. Tôi không hề có hứng thú với lời giải thích của anh.”
“Nhan Nhan.”
Anh tôi như mất hồn, khóe đỏ lên, giọng cầu xin cẩn trọng:
“Anh em rất giận, em có thể nói cho anh , rốt cuộc anh phải làm gì thì em mới chịu tha thứ không?”
Tha thứ cho anh?
Tôi chằm chằm Tịch , gương mặt lạnh tanh.
Giọng nói lạnh mức chính tôi cũng chưa từng nghe :
“Rất đơn giản. Ba các anh — anh, Tịch và Tâm — tự kết liễu trước mặt tôi, tôi sẽ cân nhắc tha thứ.”
“Hoặc tự cắt cũng được.”
Tịch sững lại.
Biểu cảm trên mặt trống rỗng lâu.
Như thể bị chấn động mức mọi cảm xúc đều bị rút sạch, lại sự trống rỗng.
Cũng đúng.
Quen bao nhiêu , đây là lần đầu tiên anh nghe tôi nguyền rủa anh như vậy.
Khi nhỏ, đừng nói mắng anh, tôi không dám nói nặng với anh câu.
Gần như coi anh là hoàng tử của mình.
Sự chứng minh.
Trên đời này không có hoàng tử.
có những kẻ ngu xuẩn, ích kỷ, đáng ghét.
12
Sáng hôm sau.
Tôi vừa mở cửa, đã Tịch đứng dựa ở hành lang.
Sắc mặt anh tiều tụy, quầng thâm, rõ ràng không ngủ ngon.
Cũng không đã đứng ở bao lâu.
Vừa tôi, anh giật mình, lập tức nở nụ cười lấy lòng:
“Nhan Nhan, em dậy à? Có đói không? Anh bảo dì Trương làm mì bò mà em thích.”
Tôi không thèm để ý, thẳng xuống lầu, vào phòng ăn.
Tịch ngồi trước bàn, trầm mặc.
Tâm cũng ở .
Ánh hai chạm vào tôi.
Môi Tịch khẽ động, dường như nói gì .
gương mặt vô cảm của tôi, lại im lặng.
Ngược lại, Tâm đứng lên, vẻ mặt rụt rè chào:
“ Ôn Nhan, lâu không gặp.”
Xem ra ta đã tôi là ai.
Tịch Hách chưa xuống, tôi chọn chỗ ngồi.
Tâm rõ ràng không phải kiểu yên.
Cả bàn đồ ăn cũng không chặn được miệng ta.
“Anh Tịch , Ôn Nhan có phải đang giận em không? Xin lỗi, em không cố ý làm ấy không vui.”
Tôi suýt bật cười.
Những này, Tâm chính là dựa vào cái kiểu đáng thương này, giả vờ yếu đuối, để khiến hai anh em nhà họ Tịch hết lần này lần khác dung túng.
Thủ đoạn đúng là quá thấp kém.
vẫn có mắc bẫy.
Nếu , đêm ấy tôi không rời khỏi căn nhà này, mà trực tiếp nhận lại Tịch và Tịch .
Nói .
Tâm ở chỗ tôi, sống không nổi quá ba tập.
“ Tâm , tôi khuyên đừng chọc tôi. Vì mặt là tay tôi lại ngứa, rất tát cái gì . hiểu không?”
Sắc mặt ta biến đổi, явно không ngờ tôi lại thẳng thừng như vậy.
Càng thuận tiện cho ta diễn.
Cắn môi, rưng rưng, như chịu oan ức lớn.
“ Ôn Nhan, sao lại nói em như vậy? Những này em với anh Tịch và anh Tịch vẫn mà.”