Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Lúc đi ra, trên tay anh cầm chìa khóa xe, trên đã mặc xong áo khoác.

Anh không , không em gái.

Anh đi thẳng đến bên tôi, nắm bàn tay lạnh ngắt của tôi.

Tay anh ấm, siết chặt.

Anh kéo tôi ra sau lưng, tự mình đối với khuôn ngỡ ngàng nhà.

, Nguyệt Nguyệt.”

anh khàn đặc mệt mỏi.

“Khi mọi nhận ra mình sai, khi nghĩ thông suốt rằng Ôn không phải mẫu của nhà mình, mà là vợ của con.”

“Con đưa cô ấy về.”

Nói xong, anh kéo tôi, đi thẳng thang máy không thèm ngoảnh lại.

Cửa kim loại khép lại, ngăn cách tiếng gào thét tức tối của chồng: “Làm phản! Làm phản hết !”, cả tiếng khóc thét không dám tin của Lý Nguyệt.

thang máy, chỉ có chúng tôi.

gương sáng bóng phản chiếu hình bóng của .

Tôi không xúc.

Anh nặng trĩu tâm tư.

Cho đến khi thang máy kêu “ting” một tiếng đến tầng hầm đỗ xe.

Anh mới buông tay tôi ra, chuyển sang ôm chặt tôi.

Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, nói mang theo run rẩy kìm nén.

“Anh xin lỗi, vợ.”

“Thật xin lỗi em.”

“Để em phải chịu nhiều uất ức như vậy.”

**05**

Cái ôm này, muộn mất 3 .

Tôi không đáp lại, không đẩy anh ra.

Tôi như một bức tượng gỗ, lặng lẽ để mặc anh ôm.

Cơ thể cứng đờ.

Trái tim nguội lạnh.

Ba chữ “anh xin lỗi”, nếu như nói lúc tôi phải một mình chuẩn bị bữa cơm tất niên đầu tiên, mệt đến mức lưng không thẳng lên nổi.

Nếu như nói lúc cô em chồng lần đầu tiên hiển bắt tôi giặt tất cho cô ta, mà anh chỉ cười nói “nó bé đã được chiều hư”.

Có lẽ, tôi động đến rơi nước mắt.

Nhưng bây giờ, muộn quá .

Nỗi uất ức của tôi đã tích tụ thành một tảng băng trôi.

Không phải một câu xin lỗi, một cái ôm là có thể làm tan chảy được.

dường như nhận được lạnh nhạt của tôi.

Vòng tay anh siết chặt thêm vài phần.

“Anh , bây giờ nói gì muộn .”

“Là anh khốn nạn, là anh vô dụng, là anh vẫn luôn bắt em phải nhịn.”

“Anh cứ nghĩ, một nhà, nhịn một chút qua, đừng làm sứt mẻ tình .”

“Anh sai , Ôn .”

“Hôm nay anh mới hiểu, nhượng bộ của anh đối với em chính là một loại dung túng tổn thương.”

Tầng hầm yên tĩnh, chỉ có tiếng gió ống thông gió.

Từng lời của anh lọt rõ ràng tai tôi.

Tôi phải thừa nhận, biểu hiện của Lý tối nay vượt ngoài dự đoán của tôi.

Tôi cứ nghĩ anh hòa hoãn, dĩ hòa vi quý.

Tôi cứ nghĩ anh khuyên tôi “ đại cục làm trọng”.

Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nếu anh bắt tôi nhịn, tôi lập tức đề nghị ly hôn.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh đứng ra, vệ tôi, thậm chí cùng tôi rời khỏi cái nhà đó.

Nhưng lòng tôi, lại không có chút vui vẻ .

Chỉ có mệt mỏi bi ai không sao xua đi được.

Tại sao?

Tại sao cứ phải đợi tôi đưa con dao đến tận tay anh, hỏi anh “Em có thể nổi điên không”, anh mới tôi đã bị tổn thương sâu sắc đến mức ?

Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra.

“Đưa em về nhà trước đã.”

tôi bình tĩnh, không nghe ra xúc gì.

tôi, ánh mắt tối sầm lại.

Anh gật đầu, lầm lũi mở cửa xe ghế phụ.

Xe chạy ra khỏi tầng hầm, tuyết bên ngoài dường như rơi dày hơn.

bông tuyết vụn vỡ nhảy múa loạn xạ dưới ánh đèn pha xe hơi.

thành phố, đâu đâu treo đèn lồng đỏ, một khung cảnh hân hoan, yên bình.

cửa sổ các căn hộ tỏa ra ánh đèn ấm áp bóng mờ ảo.

Đó là khung cảnh đoàn viên.

Còn tôi, lại đúng cái đêm quan trọng nhất , chạy trốn một ngôi nhà sang một ngôi nhà khác.

Lò sưởi xe bật ấm.

phá vỡ im lặng.

anh như thế … anh , bà áp đặt, thủ.”

“Nguyệt Nguyệt nhỏ đã bị bố anh chiều hư, coi trời bằng vung, chưa từng phải chịu thiệt thòi.”

“Anh họ làm không đúng, quá đáng.”

“Sau này anh không để em phải chịu kiểu uất ức này nữa.”

Anh vừa lái xe vừa cẩn thận quan sát nét của tôi.

Tôi cảnh đường phố lướt nhanh ngoài cửa sổ, không nói gì.

gì anh nói, tôi đều .

Nhưng thay đổi là khác nhau.

“Ôn , em để ý đến anh một chút được không?”

anh mang theo van nài.

Tôi quay đầu, anh.

“Lý , đây không phải lần đầu tiên.”

đầu tiên kết hôn, Nguyệt Nguyệt thản son môi của em vẽ bậy ra giấy, anh em ấy còn nhỏ, chưa hiểu .”

“Lúc đó cô ta 26 tuổi.”

thứ kết hôn, anh không bàn với em một câu đã số tiền chúng ta định mua xe đem cho em họ anh – tức là cháu trai bà – trả tiền đặt cọc mua nhà, anh họ hàng thì phải giúp đỡ lẫn nhau.”

“Khoản tiền đó, đến giờ vẫn chưa trả.”

như thế, ba qua có bao nhiêu , anh còn nhớ không?”

Tôi kể ra , sắc lại trắng bệch thêm một phần.

tay anh nắm chặt vô lăng, các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Không khí xe dường như đóng băng.

Đèn đỏ.

Xe dừng lại vững vàng.

quay đầu, tôi thật sâu, yết hầu lăn lộn.

“Anh nhớ.”

anh vô cùng khô khốc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.