Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Con trâu nhà Vương thúc bỗng phát điên.
Không ai kéo nổi.
Lúc ấy mẫu thân bế ta bờ ruộng xem náo nhiệt.
Con trâu lao về phía ta.
Ta sợ đến hình.
Kết quả…
Mẫu thân vừa hét:
“Ái da!”
Vừa giơ …
Ấn con trâu bùn.
Ấn xong…
Chính bà cũng ngẩn người.
yếu ớt ôm n.g.ự.c.
“Hù c.h.ế.t ta .”
Cả thôn: “…”
Lại có một lần khác…
Một con lợn rừng sau núi chạy .
Nó cày nát cả vườn rau nhà Vương thẩm.
Phụ thân xách đòn gánh đuổi theo.
Lúc quay về…
Con lợn rừng đã trói thành bánh chưng.
Vương thẩm kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
“Đại Trụ, bao giờ cậu khỏe dữ vậy?”
Phụ thân suy nghĩ một lát nghiêm túc đáp:
“Tình yêu khiến con người mạnh mẽ hơn.”
Nói xong…
còn quay sang mẫu thân một .
Mẫu thân đỏ mặt.
xoay người đi rửa rau.
Ca ca bên cạnh.
Biểu cảm tê dại như đã quen lâu.
Còn ca ca càng quá đáng.
Có lần Nhị Nữu khóc vì con diều mắc cây.
Ca ca ngẩng đầu một .
Vút!
Huynh ấy đã đến nơi.
Không trèo.
Mà là…
Lao .
Nhanh như mèo.
Ta dưới gốc cây vỗ .
“Ca ca giỏi quá!”
Sau đáp …
Sắc mặt ca ca hơi đổi.
bắt đầu diễn.
Huynh ấy chống thân cây, thở hổn hển thật lâu.
“Hôm nay gió lớn quá.”
Lúc ấy…
Ta đã mơ hồ cảm thấy…
Có lẽ nhà ta không nghèo.
Mà là…
Rất kỳ quái.
Đến năm Trung thu hôm ấy…
Ta mới thật sự xác nhận hai chữ “kỳ quái”.
Theo phong tục thôn…
Trung thu bày bánh nướng, nấu bánh trôi, cùng nhau ra đầu thôn ngắm trăng.
Sáng sớm…
Mẫu thân đã bắt đầu nhào bột.
Phụ thân băm nhân thịt ngoài sân.
Ca ca bậc cửa gọt lê cho ta.
gọt…
trời bỗng bay một con hạc giấy.
Ta còn thấy đẹp…
phụ thân đã tiện tát một .
Con hạc giấy bay bếp lò.
Chẳng bao lâu sau…
Sau nhà lại có một bóng đen trèo tường .
Tả thúc thúc vừa ló mặt…
Đã mẫu thân trừng một .
dọa lùi trở ra ngoài tường.
Người t.h.ả.m nhất vẫn là ca ca.
Hồ ca ca còn chưa kịp đáp …
Huynh ấy đã lao tới bịt miệng đối phương, kéo ra sau nhà kho.
Suốt cả một nén nhang…
Bốn người nhà ta ai cũng bận việc của mình.
Nhưng dưới chân đều lén ra .
Lúc mẫu thân nhào bột…
Một luồng linh quang áo bay ra, ép con hạc giấy quay ngược trở lại.
Lúc phụ thân băm thịt…
Ma khí dưới chân cuộn , đẩy Tả thúc thúc chuồng gà.
Ca ca gọt lê…
Thuận đã ấn Hồ ca ca đống rơm.
Còn ta…
chiếc ghế nhỏ xem đến say sưa.
Đúng lúc ấy Vương thẩm sang mượn bột mì.
Vừa khéo thấy cảnh đó.
Đương nhiên…
Điều bà thấy chỉ là bề ngoài.
mắt bà…
Phụ thân băm thịt mạnh quá nên gà hoảng sợ.
Ca ca gọt lê quá chăm chú nên làm đổ đống rơm.
Mẫu thân nhào bột đến toát đầy mồ hôi.
Bà trầm mặc một lát.
chân thành nhận xét:
“Nhà các người ăn Tết Trung thu…”
“…bận thật đấy.”
Ta vô cùng đồng tình, gật đầu lia lịa.
“Đúng vậy.”
“Bận chẳng khác nào đ.á.n.h trận.”
Tối hôm ấy…
Cả nhà vẫn cùng nhau ra đầu thôn ngắm trăng.
Mẫu thân bế ta.
Phụ thân xách hộp đựng thức ăn.
Ca ca cầm đèn l.ồ.ng.
Người thôn quây quần nói cười.
Ta vừa gặm bánh trung thu…
Vừa lén quan sát ba người nhà mình.
Ánh trăng sáng vằng vặc.
Soi mẫu thân đẹp như ngọc.
Soi gương mặt phụ thân dịu dàng hơn hẳn.
Soi ca ca bên cạnh, yên tĩnh lạ thường.
Khoảnh khắc ấy…
Ta bỗng nghĩ.
Cho dù thật sự rất kỳ quái…
Cũng chẳng sao cả.
Dù sao…
vẫn là người nhà của ta.
…
Năm ta năm tuổi…
Toàn thân bắt đầu đau nhức.
Ban đầu chỉ là ban đêm không ngủ được.
Ngực như một tảng đá đè nặng.
từng khe xương, lúc lạnh buốt, lúc lại nóng ran.
Ta trở mình mãi mà vẫn không thấy dễ chịu.
Mẫu thân ôm ta dỗ dành suốt cả đêm.
Phụ thân đi đi lại lại phòng, giẫm đến mức nền đất gần như lõm .
Ca ca xổm bên giường, hai mắt đỏ hoe như mắt thỏ.
Trời vừa sáng…
Ba người đưa ta trấn tìm đại phu.
Đại phu bắt mạch rất lâu.
Râu cũng sắp tự nhổ sạch.
Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu.
“Lạ.”
“Quá lạ.”
Phụ thân sốt ruột.
“Rốt cuộc có biết chữa không?”
Mẫu thân giữ lại.
“Nói chuyện đàng hoàng.”
Đại phu lau mồ hôi.
“Thật sự ta chưa từng thấy mạch tượng như thế này.”
“Lúc lạnh như người sắp c.h.ế.t.”
“Lúc lại nóng như hỏa lò.”
“Hoàn toàn không giống thông thường.”
Nằm giường nghe vậy…
Ta thấy hơi tuyệt vọng.
Xong .
Ta mắc cấp cao mất .
Kể hôm ấy…
Khách nhà ta càng đến nhiều hơn.
Kỷ Di Di ghé thăm nhiều gấp ba lần trước.
Thậm chí Vệ cữu cữu còn ở lại nhà ta hai đêm.
Tả thúc thúc và Hữu thúc thúc mắt thâm quầng, ra ra , như hận không thể lật tung cả thị trấn .
Đến cả Hồ ca ca cũng không còn cười nữa.
Ai nấy đều mang vẻ mặt nặng nề.
Mỗi lần đến…
đều để lại một thứ gì đó.
Có là một viên t.h.u.ố.c.
Có là một bát t.h.u.ố.c đen sì.
Có là một chiếc lá phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Có lại là một bình chất lỏng, ngửi thôi đã thấy chẳng đắn chút nào.
Còn mẫu thân, phụ thân và ca ca…
Đêm nào cũng thay phiên nhau bên giường ta.
Mẫu thân là người đầu tiên.
Bà đút cho ta một viên t.h.u.ố.c màu trắng.
“Bảo Bảo.”
“Viên này ngọt.”
Tiếp theo là phụ thân.
đút cho ta một viên t.h.u.ố.c màu đen.
“Bảo Bảo.”
“Viên này bổ.”
Cuối cùng…
Ca ca bưng tới một bát t.h.u.ố.c xanh lè đến phát hoảng.
“Muội muội…”
“ này… chắc là không khó uống lắm.”
Ta vừa uống xong…
Đã muốn c.h.ế.t.
Không c.h.ế.t vì .
Mà là…
Đắng c.h.ế.t.
Ta hỏi :
“Rốt cuộc con mắc gì?”
Ba người nhau.