Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
6
Kỳ Việt, anh có bạn gái chưa?Tô Diệp, còn không đi sao?
như cùng lúc, nam và nữ chồng lên nhau, mơ hồ rõ ràng.Nhưng tôi nghe rõ.Tôi biết Kỳ Việt nghe rõ. ẩn ý trong câu hỏi kia .
Vì ánh mắt của ai chợt sâu hơn vài phần, không lên , chỉ lặng lẽ đặt tay lên thành phía trái tôi.Dù không có chút tiếp xúc cơ nào, nhưng mặt kim loại phản chiếu, tôi như thật sự bị Kỳ Việt vây trọn trong vòng tay anh.
Khoảng cách quá . đến mức tôi có ngửi thấy mùi hương của tuyết tùng trên người anh.Tim tôi lại đập nhanh hơn .
Không có. anh trầm thấp dịu dàng, như đang khàng khuấy động mặt hồ vốn xao động trong tôi.Chưa từng có.
Anh cố ý nhấn mạnh lại một lần , đôi mắt vẫn chuyên chú nhìn tôi, ánh nhìn mang theo chút mong đợi, chút vui mừng, và một xúc tôi không hiểu – hoặc là không dám hiểu.
Giống như một xúc bị kìm nén bao năm, nay tìm được lối thoát, sẵn sàng nuốt chửng tôi bất cứ lúc nào.
Tôi không không nghĩ đến chuyện tối – cái tin đồn bất ngờ ấy.Kỳ Việt thực sự thích tôi từ thời cấp ba?Và đến bây … vẫn còn thích?
Tôi không chịu nổi ánh mắt của anh, vội vàng nhìn sang chỗ khác, trong có chút rối loạn, một lúc không biết đáp thế nào.
Nếu là thật, thì sự động vì nhan sắc của tôi bây có quá hời hợt không?Nếu tôi vội vàng thích, liệu có bị xem là không thành tâm?Nếu tôi vẫn như xưa, không biết trao lại một tình xứng đáng, rồi sau cùng kết thúc bằng chia tay, thì có … chẳng nên bắt đầu?
Tô Diệp, nhìn anh đi.
anh kéo dài, không biết từ khi nào mang theo chút nũng nịu.
Tôi ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú của anh bỗng nhiên phóng đại ngay trước mắt.Tôi giật nảy mình, theo phản xạ lùi lại, lại vô tình đập trúng cánh tay đang vòng eo tôi.
Như tôi tự nguyện nhào vào anh.
Quả nhiên, Kỳ Việt lại cúi xuống thêm chút , đôi môi hồng nhạt mấp máy.
Tôi bất giác nuốt nước bọt.
thích anh.Còn muốn anh .
khàn khàn đầy tự tin của anh vừa như xác nhận, vừa như dụ dỗ.Suy nghĩ mới chớm trong tôi bị anh toạc ra không chút nể nang, khiến tôi cứng đờ tại chỗ.Dù vậy, ánh mắt tôi vẫn vô thức dừng lại nơi bờ môi chỉ cách mình một khoảng nhỏ – rất nhỏ.
Đầu tôi nóng lên, tầm nhìn chỉ còn duy nhất một điểm.
Đến khi tôi kịp nhận ra, thì tôi nhón chân, nhắm mắt, lên môi anh.
Kỳ Việt vẫn đứng yên, không hề phản kháng, để mặc tôi tùy ý làm gì thì làm.Môi anh mềm, mang theo hương bạc hà mát lạnh.Tôi vậy … thật sự Kỳ Việt rồi!
Tôi mở mắt ra, đối diện với ánh mắt càng thêm nguy hiểm của anh.Tôi luống cuống muốn rút lui, nhưng eo bị bàn tay nóng rực của anh siết chặt lại.Người vẫn chưa động đậy lúc nãy nay lại dán sát vào, đôi môi kia lập tức tìm về môi tôi.
Mạnh mẽ, trực tiếp, không chừa tôi lối thoát.
Tôi bị Kỳ Việt giữ chặt trong , không trốn đi đâu, chỉ còn biết thuận theo anh, vòng tay cổ anh, đáp lại.
Trong khoảnh khắc , thang máy tĩnh lặng chỉ còn lại thở gấp và âm mềm mại của môi chạm môi, từng chút một len vào tai hai.
đến khi – “Đinh—”
Kỳ Việt bỗng buông môi tôi ra, lập tức đứng thẳng dậy, tay vẫn ôm eo tôi, tay còn lại ôm đầu tôi kéo vào ngực mình.
Mặt tôi bị ép sát vào lồng ngực nóng hổi của anh, trong cơn hoang mang tôi nghe được những trêu ghẹo vang lên quanh mình.
Giới trẻ bây ghê thật nha!Anh chị nhau kìa~Nan Nan, nhỏ thôi!
Đông người quá!Còn có trẻ con!
Tôi lập tức tỉnh táo lại, vòng tay ôm chặt cổ Kỳ Việt, vùi mặt sâu hơn vào ngực anh, chỉ hận không chui xuống đất trốn đi.
Kỳ Việt thì vẫn bình thản như không, trước tiên xoa sau đầu tôi, sau quay sang xin lỗi mọi người một , cuối cùng bế ngang tôi lên, bước ra khỏi thang máy một cách vô cùng vững vàng.
Tôi vùi trong ngực anh, không dám nhúc nhích. Chỉ đến khi những âm phía sau hoàn toàn biến mất, tôi mới chầm chậm ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn quanh.
Đến tầng hầm để xe rồi.
Một chiếc Cayenne đỗ có người bước xuống, cung kính mở cửa sau.
Kỳ Việt nhàng đặt tôi ngồi vào sau, rồi nửa ngồi xổm trước mặt tôi, ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt anh là ý rõ rệt.
Không cần soi gương tôi biết, lúc này mặt mình chắc đỏ y như mông khỉ.
Vừa thẹn vừa tức, tôi giơ tay che mắt anh lại.
Anh còn ! Tất là tại anh!
Kỳ Việt để yên tôi che mắt, hàng lông mi dày rợp của anh động theo từng cái chớp mắt, nhàng phẩy bàn tay tôi, mang theo một giác ngưa ngứa khiến tôi rối bời.
Lúc tôi mới nhận ra, Kỳ Việt đâu thần tiên gì… anh rõ ràng là yêu tinh chuyên đi câu hồn người ta.
Tôi lúng túng muốn rút tay lại, nhưng lại bị anh giữ lấy, ép vào mặt mình.
Xin lỗi, là anh không giữ đúng chừng mực.
Mặt tôi lại đỏ lên. Nhớ tới chuyện mình vừa rồi mềm nhũn trong vòng tay anh, còn nhiệt tình đáp lại, tôi xấu hổ đến mức nhỏ lầm bầm.
không hoàn toàn là lỗi của anh…
Ánh mắt Kỳ Việt mang theo ý , anh đổi đề tài.
, bây coi như chúng ta đang hẹn hò rồi không?
Ánh mắt anh nóng rực, nhàng siết lấy tay tôi.
Tôi quay đi, lí nhí gật đầu.
Vậy thì…
Kỳ Việt ngân một âm, rồi bất ngờ cúi người áp sát lại. Một tay anh ôm lấy eo tôi, tay kia không biết nhấn vào đâu.
Lại anh lần có được không?
trầm khàn của anh vang lên ngay tai, đúng lúc tấm vách ngăn trong xe từ từ hạ xuống, tách biệt sau với trước và ánh sáng ngoài.
Gương mặt Kỳ Việt dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại giác hơi thở của anh tiến từng chút một, khiến tôi rối loạn đến mức theo phản xạ nhắm mắt lại.
Nhưng mãi vẫn chẳng thấy môi chạm môi như tưởng tượng.Thay vào là một nụ rất , như cánh chim lướt giữa hai chân mày.
Cẩn thận, trân trọng, dịu dàng đến mức khiến tim tôi run.
Vài hơi thở lặng lẽ trôi , Kỳ Việt thở dài, rồi buông người rời đi.
Đừng sợ, anh sẽ không làm điều gì không muốn.
Anh nhận ra rồi.
Tay tôi siết chặt mép da dần thả lỏng. Tôi hơi ngơ ngác, để mặc Kỳ Việt nắm tay dắt mình đi về phía thang máy.
Suốt đường đi, hai không gì.Mãi đến khi cửa thang máy mở ra, ngón tay cái của anh vẫn âm thầm xoa vào khe tay tôi, dịu đến mức như thì thầm.
Ngày mai có rảnh không?
Tôi vẫn còn chìm trong cơn sóng xúc anh mang đến, đầu óc mơ màng, vô thức gật đầu. Nhưng chỉ vài giây sau liền hoảng hốt lắc đầu.
Ngày mai tới Đại học Kinh nhậm chức…
Kỳ Việt bật , nụ đầy chiều chuộng.
Vậy thì để anh đưa đi nhé?
…Ừm.
Vào nhà đi, đến nơi thì nhắn tin anh.
…Vâng.