Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6 - Bí Mật Đằng Sau Điểm Thi

“Em con đứng thứ ba toàn tỉnh, phản ứng đầu tiên con là bắt nó nuôi con.”

“Con không đồ vô dụng thì là ?”

Lý Khải bị mắng đến đỏ mắt không đáp nổi một câu.

Hà Mạn đỡ bụng về phía cửa.

“Được.”

người cứ chờ đó.”

“Bây giờ tôi đến bệnh viện.”

“Nếu đứa trẻ xảy ra , cả đời người đừng mong yên ổn.”

Mẹ Hà Mạn theo, vừa khóc lóc vừa gào.

“Con khổ mẹ.”

“Sao số con khổ thế ?”

Bố tôi cũng hoảng.

“Mau ngăn nó .”

Không ai nhúc nhích.

Mẹ đứng yên, nhìn họ đến cửa.

Tay Hà Mạn vừa chạm vào tay nắm, hành lang vang một giọng nói.

“Hà Mạn.”

“Cô muốn đến bệnh viện cũng được.”

trước hết trả mười sáu vạn tệ đã nhà tôi.”

cửa là một người phụ nữ trẻ.

Trong tay cô ấy cầm một xấp lịch sử .

Máu trên mặt Hà Mạn rút sạch.

07

Người phụ nữ trẻ cửa vừa xuất hiện, cả người Hà Mạn đã cứng đờ.

Tay ta vẫn đặt trên tay nắm cửa, môi trắng bệch.

“Phùng Vân, cô đến đây ?”

Phùng Vân đứng cửa, ánh mắt lạnh như phủ sương.

“Tôi đến đòi tiền.”

“Chẳng cô nói nhà một căn nhà cưới sắp sang tên cho cô sao?”

“Chẳng cô nói đợi tiền thưởng thi đại học em về, cô sẽ trả tôi một phần trước sao?”

Phòng khách nổ tung.

trai tôi ngột nhìn Hà Mạn.

“Tiền thưởng thi đại học ?”

Hà Mạn hét .

“Cô ta nói bậy!”

Phùng Vân hất xấp lịch sử trong tay .

“Tôi nói bậy?”

“Tháng chín năm ngoái ba vạn.”

“Tháng một năm nay năm vạn.”

“Tháng tư hai vạn.”

“Tháng trước sáu vạn.”

nào cũng lịch sử cô nhận tiền.”

Mẹ Hà Mạn xông tới định giật.

Phùng Vân né sang một bên, trực tiếp bước vào nhà.

Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn mẹ tôi.

“Dì, ban đầu cháu không muốn ầm đến nhà dì.”

hôm nay cô ta nói nhà dì sắp bắt cô em .”

“Còn nói cô ấy thi tốt, trường và doanh nghiệp chắc chắn sẽ thưởng tiền.”

“Cô ta bảo cháu cho khất thêm mấy ngày, đợi tiền về sẽ trả.”

Tôi siết chặt xấp tài liệu trong tay.

Hóa ra ta không phát điên.

Hóa ra ngay từ đầu, ta đã coi thành tích tôi là một trong sổ nợ mình.

Sắc mặt mẹ tôi trầm đến đáng sợ.

“Hà Mạn.”

“Cô coi con tôi là cái ?”

Ánh mắt Hà Mạn đảo loạn.

“Tôi không .”

“Cô ta đến đây tống tiền tôi.”

Phùng Vân cười lạnh.

“Cô nói tôi tống tiền?”

Cô ấy lấy điện thoại ra, mở một đoạn trò .

“Vậy những lời cũng là tôi bịa ra sao?”

Cô xoay màn hình về phía mọi người.

Tôi nhìn thấy tin nhắn Hà Mạn gửi.

“Nhà tôi trọng nam khinh nữ, tiền nằm trong tay mẹ .”

“Em thi tốt cũng vô dụng, cuối cùng chắc chắn nhường đường cho gia đình.”

“Đợi nó vào nhà máy việc, tiền lương hai năm đầu tôi sẽ lấy trước để trả cô.”

Đầu tôi ù .

vài dòng.

từng chữ đều như một cái tát.

trai tôi nhìn chằm chằm điện thoại, sắc mặt từ trắng xanh.

“Mạn Mạn, những lời là thật sao?”

Hà Mạn nghiến răng.

tin người mà không tin tôi?”

Phùng Vân đưa thẳng điện thoại đến trước mặt .

tự nhìn ảnh đại diện, ghi chú và lịch sử .”

“Tôi không rảnh diễn cảnh người một nhà với người.”

“Hôm nay tôi cần tiền.”

Bố Hà Mạn mất mặt, vẫn cố gượng nói.

“Cô , nợ nần giữa hai người để sau từ từ nói.”

“Hôm nay chúng tôi xử lý gia đình trước.”

Phùng Vân nhìn ông ta.

gia đình?”

“Lúc tiền, cô ta nói nhà mẹ đẻ cũng biết.”

“Còn nói mẹ cô ta đồng ý đứng ra gánh giúp.”

Sắc mặt mẹ Hà Mạn thay đổi.

“Đừng kéo chúng tôi vào.”

Phùng Vân mở một ảnh chụp màn hình.

“Vậy đoạn thoại do ai gửi?”

Trong điện thoại vang giọng mẹ Hà Mạn.

“Cô yên tâm, đợi con bé kia kiếm tiền, trong nhà sẽ dư dả hơn.”

“Mẹ Lý Khải thương con trai, đến lúc ấy khóc lóc một chút, tiền nhà tiền cửa đều thể moi ra.”

Da mặt bố tôi giật một cái.

Mẹ tôi cười.

Nụ cười còn lạnh hơn vừa rồi.

“Tốt lắm.”

“Cả nhà người còn phân công xong xuôi rồi.”

Lý Khải lùi một bước.

nhìn Hà Mạn như lần đầu tiên biết ta.

“Em mười sáu vạn?”

“Em nhiều tiền như vậy để ?”

Nước mắt Hà Mạn rơi xuống.

“Chẳng cũng vì gia đình sao?”

“Em mang thai cần tiêu tiền.”

“Em muốn mua đồ tốt hơn cho con.”

Phùng Vân bật cười khinh miệt.

“Cho đứa trẻ dùng?”

“Vậy cô giải thích chiếc túi bảy vạn tám là cho đứa trẻ dùng sao?”

“Sợi dây chuyền ba vạn hai là cho đứa trẻ dùng sao?”

“Còn bốn vạn cho em trai cô cũng là cho đứa trẻ dùng?”

Mặt Hà Mạn xám ngoét.

Mẹ ta chắn trước người ta.

“Con tôi đang mang thai, tiêu một chút tiền thì sao?”

người biết bắt nạt nó.”

Mẹ tôi giơ tay cửa.

“Đừng giở trò ở nhà tôi.”

“Ai nợ thì người đó trả.”

“Ai thì người đó chịu trách nhiệm.”

Mẹ Hà Mạn còn định chửi.

Phùng Vân nói.

“Tôi còn một đoạn ghi âm.”

“Ban đầu tôi không muốn mở.”

Hà Mạn ngột lao tới.

“Cô câm miệng!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.