Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
cậu nhắc đến bố tôi, tôi càng tức giận hơn, lại đ.ấ.m một cú vào sống mũi cậu .
Cú đ.ấ.m này trực tiếp làm lệch mũi cậu , hai dòng m.á.u chảy xuống từ lỗ mũi.
Không lâu sau, giáo viên đến gọi phụ huynh tôi.
Mẹ tôi nắm tay tôi đi về nhà.
Bà cũng chuyện về Liễu Vân, trên đường đi tôi không lời nào với nhau.
gần đến cửa nhà, mẹ tôi đột nhiên : “Mẹ không tin con bé là loại người như vậy.”
Tôi sững lại một chút.
“Nhất định là con bé ép buộc.”
Tôi nhìn bà, mẹ tôi đang khóc.
“Con bé một bôn ba nơi khách quê người, đến Đông Bắc tự sinh sống. Con bé phải chịu đựng biết bao nhiêu tủi nhục chứ.”
Nước mẹ tôi rơi xuống vai tôi, tôi cũng khóc.
Nhớ lại những làm trong hai ngày qua, lòng tôi càng đau đớn hơn.
Đúng vậy, Liễu Vân một đến đây, không người thân thích, cô ấy là một cô gái, cô ấy có thể làm được chứ.
Ngay cả chịu tủi nhục, cô ấy cũng không dám .
Nếu cô ấy không tự nguyện, nhìn thấy tôi đó cô ấy phải tuyệt đến mức nào chứ.
Người mà cô ấy quan tâm nhất lại không tin tưởng cô ấy, có chuyện đau khổ hơn thế sao.
Tôi nắm chặt nắm đấm, móng tay đ.â.m rách da thịt.
“Con gái, đi con bé đi, bây giờ chỉ có con mới có thể cứu con bé thôi.”
Có đó như vỡ vụn trong đầu tôi.
Tôi vứt cặp sách xuống, điên cuồng chạy về nhà Liễu Vân.
“Đừng đi, Liễu Vân, tuyệt đối đừng đi, đợi .”
Tôi chạy không ngừng nghỉ đến cửa nhà Liễu Vân.
tối, đèn căn nhà gỗ nhỏ không sáng.
Tối om, lạnh lẽo.
Cánh cửa khóa chặt.
Liễu Vân không về nhà.
Tôi thất tột cùng, nhìn căn nhà nhỏ thẫn thờ, một bàn tay đặt lên vai tôi.
Tôi giật , quay đầu lại, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đứng sau lưng tôi.
Vừa nhìn thấy anh , tim tôi đột nhiên đập mạnh một cái.
Đó là một cảm giác kỳ lạ.
“Em cũng đang con bé à?”
“Anh là?”
“Ồ, tôi là bạn bố con bé, được bố con bé nhờ đến con bé.”
Người đàn ông lộ vẻ thất .
“Khó khăn lắm tôi mới truy đến đây, lại phát hiện con bé không ở đây nữa.”
“Em là bạn con bé, có biết con bé đi đâu không?”
Tôi lắc đầu.
“Em cũng đang cậu ấy.”
“Thật đáng tiếc.”
Anh lộ vẻ thất , sau đó với tôi: “Tôi tên là Thường Tự Tại, nếu em có tin tức về con bé, xin hãy liên hệ với tôi.”
Tôi nhận lấy số điện thoại anh , không biểu lộ thái độ, thất trở về nhà.
Thường Tự Tại nhìn chằm chằm vào lưng tôi một lâu, khẽ mỉm .
6
Từ ngày hôm đó trở đi, Liễu Vân biến .
Tôi vẫn không ngừng kiếm cô ấy, thậm chí nghỉ học.
Tôi tin rằng cô ấy tuyệt đối sẽ không rời đi.
Nhất định cô ấy vẫn ở trong thị trấn này.
Vài ngày sau, cậu con trai bắt nạt Liễu Vân cũng không đi học nữa, là vì phát tán ảnh mà đuổi học.
Tôi không có thời gian quan tâm đến những chuyện đó, tôi chỉ muốn thấy Liễu Vân giải thích rõ ràng với cô ấy.
Ngày ba Liễu Vân tích, tôi chợt nghĩ đến một nơi.
Cách nhà Liễu Vân không xa có một thung lũng sông nhỏ.
Nơi đó ít người qua lại, hiếm ai phát hiện, nhưng phong cảnh lại hữu tình, có hoa có có sông nhỏ.
Đó là căn cứ bí mật tôi.
tôi sẽ ở đó bắt ếch, ngắm đom đóm, chơi té nước.
chơi mệt rồi, tôi sẽ nằm trên bãi , ngửi mùi hương cây hoa tươi, ngắm nhìn bầu , cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Liễu Vân nhìn bầu , đôi sáng lấp lánh.
“Đẹp quá, ở nhà không thể nhìn thấy bầu xanh như thế này.”
Tôi quay sang nhìn cô ấy.
“Vậy thì cứ ở lại đây mãi nhé, mẹ sẽ luôn ở bên cậu.”
Cô ấy mím môi: “ cũng hy thế.”
Cô ấy đưa ngón tay thon dài , một con bướm đậu lên đó.
“ thật ghen tị với nó, không ràng buộc, tự do tự tại bay lượn. có thể giam cầm nó chỉ có .”
Tôi không hiểu: “Bây giờ chẳng phải cậu cũng rất tự do sao, tự sống trong căn nhà nhỏ, không ai quản, hơn nữa đẹp như con bướm vậy.”
Cô ấy , khóe lại mang theo nỗi buồn nhàn nhạt.
“Tiểu Vũ, cậu không hiểu đâu, chưa bao giờ thực sự tự do cả. Dù ở đâu, dù có trốn đến tận chân góc bể, vẫn xiềng xích trói buộc, cả đời này cũng không thể thoát khỏi.”
ấy tôi không hiểu lời cô ấy , nhân cô ấy không để ý, tôi vốc một vốc nước, hắt lên mặt cô ấy.
Cô ấy , đứng dậy, đuổi theo tôi.
Tiếng trong trẻo như tiếng chuông bạc.
Cô ấy chắc chắn ở đó!
Nghĩ đến đây, tôi bật dậy.
bên ngoài tối, tôi chạy về thung lũng sông.
7
Đêm đó trăng sáng vằng vặc, tiếng ếch nhái dế kêu vang bên tai.
Giữa đêm khuya khoắt đến một nơi hẻo lánh như vậy, tôi vẫn có chút sợ.
May mà có ánh trăng, không đến nỗi trước tối đen như mực.
Đêm hè se lạnh, tôi thấy tiếng nước chảy.
Một bóng người lờ mờ hiện giữa lùm .
Chắc chắn là Liễu Vân. Lòng tôi khẽ vui mừng.
Trong lòng nghĩ, lát nữa nhất định phải xin lỗi cô ấy thật t.ử tế, khuyên cô ấy về nhà tôi ở, nếu cô ấy thật sự người ức hiếp, tôi nhất định phải đưa cô ấy đi báo cảnh sát.
Tôi gạt đám dại , rón rén bước về bóng người.
Chân tôi đó vấp phải.
Tôi thăng bằng ngay lập tức, khẽ rên một tiếng, ngã nhào về trước.
Ngã xuống , một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc vào mũi tôi.
Tôi nhíu mày, ngồi dậy, phủi trên tay.
Tay tôi mò sau, chạm phải một tròn xoe, mềm mềm.
Tôi sững người, từ từ quay đầu lại, đồng t.ử co rút dữ dội, đầu óc như búa tạ giáng xuống, ong ong.
Đó là một cái đầu người m.á.u thịt be bét, lún sâu trong bùn .
miệng hắn há to, thậm chí có non hoa dại mọc từ đó.
Tôi không biết phải diễn tả cảnh tượng kinh hoàng đó như thế nào, khoảnh khắc ấy tôi như đi khả năng suy nghĩ, thậm chí không thể thốt tiếng hét.
Ngay này, tôi thấy có tiếng người bước từ trong bụi .
Tôi hồn xiêu phách lạc.
Chắc chắn là tên hung thủ đó, người đó vẫn chưa đi xa.
Cơ thể tôi lạnh lẽo đến đáng sợ, đứng dậy lại sợ người đó phát hiện, chỉ có thể nằm bò trên , từ từ lết về trước.
Nhưng người đó dường như có thể thấy tiếng tôi, không nhanh không chậm đi về tôi cứ như đang đùa giỡn một con mồi vậy.
Tôi vừa khóc vừa nhắm bò đi, trong lòng vô cùng hối hận vì sao lại tự đến một nơi hẻo lánh như thế này.
Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân biến .
Tôi lại bò thêm một , đầu đột nhiên đụng phải đó.
Cơ thể tôi cứng đờ, mở , là một đôi chân.
thở hổn hển, từ từ ngẩng đầu lên.
Dưới ánh trăng, thấy một khuôn mặt lạnh lùng. Một tay cô ấy xách một chiếc rìu, tay kia xách một cánh tay người.
Cô ấy cúi đầu lặng lẽ nhìn tôi đang nằm bò trên .
Là Liễu Vân.
Hô hấp tôi ngừng lại nửa giây, khó tin há miệng.
“Cậu… là đến ?”
Liễu Vân nhìn tôi, ánh phức tạp.