Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Đến sân bay, anh mang theo lửa giận đè nén, túm lấy cổ áo quản lý.

“Lôi toàn bộ danh sách hành khách đây, sẽ tự mình kiểm tra một!”

“Ngay bây giờ!”

Anh bực giật tung cà vạt.

Danh sách hành khách nhanh chóng được đưa tới.

Phó Chiêu Dã quét mắt nhìn tên, nhưng không hề có tên Lê Diên. Có cố tình trốn anh?

Phó Chiêu Dã ném mạnh điện thoại xuống đất.

rồi, cô muốn đi, làm sao anh tìm thấy dễ dàng vậy? Nhìn anh đi phong thái một kẻ điên, phong tỏa cả sân bay, có một góc khuất nào cười nhạo anh không?

Mục đích cô chẳng là muốn anh kiểm soát vì cô sao?

Hốc mắt Phó Chiêu Dã đỏ hoe.

Hành khách chen chúc sảnh, ồn ào bàn tán. Âm thanh hỗn loạn vang lên bốn phía, Phó Chiêu Dã xoa xoa vầng trán đau nhói.

“Lê Diên, em khá lắm!”

Thư ký cạnh dè dặt hỏi: “Sếp Phó, chúng ta có tiếp tục cử tìm phu nhân không?”

phu nhân đùa với ngài thôi. Phu nhân kết hôn với ngài nhiều năm vậy, làm sao nỡ bỏ ngài mà đi?”

Phó Chiêu Dã dần bình tĩnh .

Là do anh quá bình tĩnh, vừa nghe tin cô đi đã không nhịn được mà phong tỏa sân bay.

Diên làm sao nỡ xa anh?

Lần trước đòi ly hôn, chiến tranh lạnh mấy tháng trời, cuối cùng chẳng cũng tái hôn với anh sao?

Anh đinh ninh rằng cô cố tình làm giá. khỏi nhà họ Phó, cô chẳng có nơi nào đi.

Phó Chiêu Dã thở hắt một ngụm khí đục, cất bước .

Anh nên bỏ mặc cô vài ngày cô tự thân phận. Anh không có cô thì không sống nổi. Nếu cô không vị trí mình , anh không ngại giúp cô tỉnh ngộ.

Nhưng khi về đến biệt thự, nhìn căn phòng trống hoác, sự bực anh dâng lên.

Cô mang hết đồ đi là có ý gì? Muốn làm anh đau khổ sao? Cô nghĩ rằng, lần trước anh dùng nửa mạng cầu xin cô tái hôn, thì lần này cũng có thể khiến anh nửa mạng cầu xin cô quay về ư?

Lồng ngực Phó Chiêu Dã đau muốn nổ tung.

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa. Mắt Phó Chiêu Dã lóe sáng, tưởng là Lê Diên quay .

Nhưng giúp : “Thưa cậu, đây là những đồ phu nhân dặn vứt đi…” giúp không đoán được thái độ Diên nên đành mang đến hỏi anh.

xuống . đi.”

thùng carton là tờ giấy cam đoan anh viết cho cô. anh hứa nếu còn phản cô, cô muốn trừng phạt thế nào cũng được.

Nhưng cô đã gạch bỏ câu , viết một dòng mới: “Nếu Phó Chiêu Dã còn phản , sẽ khiến anh ta cả đời này không giờ tìm thấy .”

Lúc , anh cứ tưởng cô nói lẫy, bèn ôm chặt cô vào lòng: “Vợ à, sao anh nỡ làm em buồn chứ? Anh sẽ không giờ em xa anh .”

Các ngón tay Phó Chiêu Dã siết chặt, nhịp thở trở nên nặng nề.

Anh ngồi bệt xuống sàn, xung quanh ngổn ngang hơn chục vỏ chai rượu. Rượu lạnh trôi xuống họng, nhưng đầu óc anh tỉnh táo hơn giờ hết.

Diên coi anh là gì? Coi nhà họ Phó là gì? Muốn thì , muốn đi thì đi sao?

Anh liên tục lật xem những món đồ thùng. Nét chữ cô, sợi dây buộc tóc cô dùng, quyển sách cô đọc… thứ những mũi gai đâm thẳng vào tim anh.

Phó Chiêu Dã cất hết những món đồ ấy đi.

Căn phòng tĩnh lặng, một cục nghẹn ứ ngực, anh gọi điện cho thư ký:

“Không cần đi điều tra chỗ Diên nữa. Cô ta đi , không quan tâm.”

Cô thích làm mình làm mẩy, anh muốn xem ai là thiếu kiên nhẫn hơn.

Phó Chiêu Dã rịt phòng làm suốt một tháng, có vùi đầu vào công mới giúp anh tạm quên Lê Diên.

Nhưng đêm đến, nhìn con phố xa hoa đèn đóm rực rỡ, tay cầm ly rượu anh siết chặt.

Cô bị chứng ngủ, xa nhà họ Phó, liệu cô có ngủ yên giấc không. Khẩu vị cô kén chọn, thức ăn bên cô có ăn quen không. Cô hay mù đường, liệu có bị lạc rồi khóc một mình bên vệ đường không.

Anh yêu cô, trước đây anh luôn dung, nhượng bộ.

Nhưng lần này cô đi không nói một lời, anh hiếm khi tỏ cứng rắn. Rõ ràng có thôi thúc muốn đi tìm cô, nhưng anh không muốn cúi đầu.

Cửa phòng làm gõ vang, thư ký báo cáo:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.