Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Mã Hồng Mai lập tức nổi đóa.

“Luật sư?”

“Thẩm , cô thực sự định kiện chúng tôi?”

Tôi nói:

“Còn phải biểu hiện của các người.”

Mã Hồng Mai chỉ vào tôi.

“Cô dám!”

Tôi giơ .

“Bà chỉ thêm lần nữa đi, tôi sẽ tiếp tục quay.”

Bàn bà ta cứng lại.

Cảnh sát lập biên bản giải.

Tôi tuyên bố rõ rằng mình không chấp nhận giải tại chỗ và bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm.

Nghe thấy câu này, mặt Mã Hồng Mai tái mét.

“Một đứa dâu mới mà lòng dạ độc ác như vậy?”

Tôi nhìn bà ta.

“Tôi không phải dâu nhà bà.”

“Tôi là Thẩm .”

Lục Hoài Khiêm sửng sốt.

Dường như lúc này anh ta mới phát hiện, tôi không còn cúi dỗ dành anh ta như nữa.

Anh ta dịu giọng.

, chúng ta về nhà rồi nói.”

Tôi hỏi:

“Về nhà nào?”

“Cẩm Uyển.”

“Đó là nhà của tôi.”

Mã Hồng Mai cười lạnh.

“Cô cưới trai tôi thì đó là tài sản chung của vợ chồng.”

nhìn bà ta.

“Căn nhà được mua đứt kết hôn, đăng ký dưới tên cá nhân cô Thẩm, không phải tài sản chung của vợ chồng.”

Mã Hồng Mai há miệng.

Bà ta không hiểu pháp luật.

Nhưng bà ta hiểu ba chữ “không phải chung”.

Sắc mặt Lục Hoài Khiêm thay đổi.

, em mang giấy tờ nhà đi rồi?”

Tôi không trả lời.

Giọng anh ta trở nên gấp gáp.

“Em cầm giấy tờ nhà đi làm gì?”

Tôi nhìn anh ta.

“Đồ của tôi, tôi mang đi còn phải báo cáo với anh?”

Mã Hồng Mai lại muốn chửi.

Nhưng cảnh sát vẫn còn đó nên bà ta buộc phải nuốt xuống.

Lục Hoài Khiêm nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt dần trở nên u ám.

“Em đừng căn nhà ra uy hiếp tôi.”

“Tôi không uy hiếp anh.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Tôi chỉ nhắc anh đừng coi đồ của người khác thành đồ của mình.”

Cuối cùng Mã Hồng Mai hơi hoảng.

Bà ta túm Lục Hoài Khiêm.

“Hoài Khiêm, căn nhà không phải của hai đứa sao?”

Lục Hoài Khiêm không nói.

Trong giây phút ấy, bầu không khí ngoài hành lang hoàn toàn thay đổi.

Ánh mắt của những người đang đứng thay đổi.

Hóa ra hiểu.

Mười lăm người nhà Lục sống trong căn nhà tôi mua cưới.

đó còn tìm tận mắng tôi không biết quy củ.

Một chị hàng xóm nói thẳng:

“Chẳng phải đang nhờ nhà người ta mà còn đánh vào mặt chủ nhà sao?”

Mặt Mã Hồng Mai đỏ bừng.

“Cô thì biết cái gì!”

Tôi không nhìn bà ta nữa.

Tôi nói với cảnh sát:

“Cảm ơn, hiện tại tôi không còn yêu cầu nào khác.”

rời đi, cảnh sát nhắc Lục Hoài Khiêm không được tiếp tục quấy rối tôi.

Anh ta gật một cách cứng nhắc.

Đám đông giải tán.

Mã Hồng Mai vẫn không chịu đi.

Bà ta hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi.

“Thẩm , tôi nói cho cô biết, phụ nữ ly hôn rồi sẽ mất giá.”

“Hôm nay cô làm chuyện tuyệt tình như vậy, này sẽ có lúc cô phải khóc.”

Tôi nhìn bà ta.

“Bà yên tâm.”

“Tôi có khóc hay không, bà không có cơ hội nhìn thấy.”

Bà ta còn muốn nói.

Tôi đóng thẳng lại.

Cánh ngăn khuôn mặt bà ta ngoài.

Mẹ tôi đứng phía thở phào một hơi thật dài.

nhìn tôi.

“Ngày mai tôi sẽ liên hệ môi giới.”

Tôi nói:

“Không cần đợi ngày mai.”

Tôi mở , gọi một số .

Đó là số của người môi giới mà chiều nay tôi từ .

đổ ba tiếng chuông thì người kia nghe máy.

“Cô Thẩm?”

“Đăng bán căn nhà đi.”

“Giá có thể hạ một chút.”

“Tôi chỉ có một yêu cầu.”

“Càng nhanh càng tốt.”

dây kia im lặng một lát.

“Đúng lúc có một người mua đây muốn tìm căn hộ lớn Cẩm Uyển.”

ấy có thể thanh toán toàn bộ.”

Tôi nắm chặt .

nào nhà?”

“Ngay bây giờ.” Đối nói. “Người dưới lầu rồi.”

04

Tôi cầm , hồi lâu không nói.

Mẹ tôi là người sốt ruột .

“Bây giờ phải đi sao?”

nhìn tôi.

“Nếu quyết định bán thì đi.”

“Nhưng đừng đi một mình.”

Bố tôi đứng dậy.

“Bố đi với .”

Mẹ khăn quàng cổ, quấn từng vòng quanh cổ tôi.

bà hơi run.

Tôi giữ bà.

“Mẹ, không sao đâu.”

Bà nhìn mặt tôi, hốc mắt lại đỏ .

“Bọn vẫn còn trong nhà .”

Tôi nói:

“Vì vậy càng phải đi.”

Nửa giờ , chúng tôi dưới khu Cẩm Uyển.

Người môi giới Hạ, mặc áo phao đen. cạnh anh ta là một cặp vợ chồng trung niên.

Người đàn , ít nói, trong cầm một chiếc túi đựng tài liệu.

Quản lý Hạ vừa nhìn thấy tôi liền bước tới.

“Cô Thẩm, khu này từ lâu, có thể thanh toán toàn bộ.”

hỏi thẳng:

“Hiện tại có người trong nhà?”

Tôi gật .

“Có.”

“Có hợp đồng thuê nhà không?”

“Không.”

“Là hàng của cô?”

Tôi cười khẽ.

“Không phải.”

nhìn .

đưa danh thiếp cho ấy.

“Tôi là luật sư của cô Thẩm. Quyền sở hữu căn nhà rõ ràng, những người đang trong không có căn cứ chiếm hữu hợp pháp.”

gật .

“Vậy tôi đi nhà.”

Thang máy đi thẳng trên.

số nhảy tầng mười chín, tôi nhận ra nhịp tim mình vô cùng ổn định.

chất hai đôi giày nam xa lạ và một chiếc chậu nhựa.

Tôi chìa khóa mở .

Khoảnh khắc cánh mở ra, mùi thức ăn và mồ hôi ập vào mặt.

Tất cả những người trong phòng khách đều nhìn sang.

Mã Hồng Mai ngồi trên chiếc sofa trắng của tôi, chân giẫm tấm thảm len tôi mua.

Lục Hoài Khiêm đứng ngoài ban công, trong cầm chiếc cốc của tôi.

Nhìn thấy những người phía tôi, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

“Thẩm , cô dẫn ai đây?”

Tôi nghiêng người nhường đường.

“Người nhà.”

Phòng khách im lặng hai giây.

Lục Thiến là người tiên hét .

nhà gì?”

Tôi nói:

căn nhà tôi chuẩn bị bán.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.