Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Bố ruột buông bà ra, lùi về sau một bước.

còn Minh Châu?”

“Minh Châu lại là chuyện gì?”

Mẹ ruột cúi , không nói.

Thẩm Minh Châu đột nhiên đứng dậy.

“Mẹ.”

Đây là lần cô ta không khóc.

Cô ta mẹ ruột.

“Con là ai?”

Mẹ ruột tránh ánh cô ta.

Thẩm Minh Châu đi , ngồi xổm trước bà.

“Mẹ nói con biết.”

“Rốt cuộc con là ai?”

Mẹ ruột che .

“Minh Châu, mẹ yêu con mà.”

Thẩm Minh Châu cười một cái.

“Đừng vội yêu.”

“Nói trước con đâu đã.”

mẹ ruột sụp đổ.

“Con là đứa trẻ mẹ nhờ làm thủ tục đưa ra cô nhi viện.”

Thân Thẩm Minh Châu lảo đảo.

Bố ruột suýt đứng không vững.

Bà cụ Thẩm nhắm lại.

Mẹ ruột khóc gào:

“Thủ tục là thật.”

“Thân phận là giả.”

“Họ tưởng con một gia đình bình thường nhận .”

mẹ biết, mẹ đưa con về nhà họ Thẩm là thế chỗ đứa trẻ không xuất hiện kia.”

Thẩm Minh Châu bà.

Nước rơi xuống.

nên, con không yêu thương.”

“Con mẹ dùng lấp hố.”

Mẹ ruột lao tới túm cô ta.

“Không , Minh Châu, không .”

Thẩm Minh Châu hất bà ra.

tại sao qua mẹ luôn nói con là bảo bối duy nhất của mẹ?”

“Tại sao mỗi lần con sợ mẹ không cần con nữa, mẹ đều nói con là con ruột của mẹ?”

“Tại sao mẹ bảo con đi đón Thanh Lê, bảo con gọi ngọt xớt?”

Giọng cô ta lúc cao.

“Vì mẹ sợ trở về sẽ điều tra mẹ, đúng không?”

Mẹ ruột không nói.

Im lặng chính là câu trả lời.

Thẩm Minh Châu cười, cười rồi lại khóc.

“Hôm qua con còn diễn kịch trước cửa nhà .”

“Hóa ra cả sân khấu là mẹ dựng con.”

Tôi Thẩm Minh Châu.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng không ghét cô ta nữa.

Cô ta xấu.

Nhưng cái xấu của cô ta quá nông.

Cô ta tưởng mình là công chúa cướp mất cuộc đời khác.

mới phát hiện, mình là một dòng chi tiêu trong sổ sách của khác.

Họ hàng nhà họ Thẩm bắt bàn tán.

“Đưa ra cô nhi viện?”

qua nói với bên ngoài đều là giả?”

“Quá vô lý rồi.”

mũi nhà họ Thẩm mất sạch rồi.”

Mẹ ruột đột ngột ngẩng .

“Các tư cách gì nói tôi?”

qua, ai trong các chưa từng hưởng tiền nhà mẹ tôi?”

Câu này vừa thốt ra, tất cả im lặng một lúc.

tôi chờ trọng điểm.

Tôi gập tập hồ sơ lại.

“Nói tiền.”

Mẹ ruột tôi, ánh lập tức thay đổi.

Tôi ra tập hồ sơ thứ hai trong túi.

Dày hơn tập vừa rồi.

Khi đặt xuống bàn, nó phát ra một tiếng nặng nề.

Thẩm Minh Châu vô thức sang.

mẹ ruột đã không còn nổi.

Tôi lật trang tiên.

“Bà Lâm, bà đưa con đi không vì con không con của ông Thẩm đúng không?”

Mẹ ruột đột ngột hét:

“Câm miệng!”

Tôi không dừng lại.

“Thứ bà ngoại lại con không một khoản thừa kế thông thường.”

“Mà là tài khoản giám sát.”

“Trước khi con trưởng thành, bà không trực tiếp rút tiền.”

“Bà lý do chi phí giáo dục, y tế, sinh hoạt của con xin giải ngân.”

nên bà cần một đứa trẻ.”

“Một đứa trẻ thay con học piano, đi du học, trị liệu tâm lý, tiêu ra khoản đẹp đẽ trên sổ sách.”

Tôi ngẩng Thẩm Minh Châu.

“Thẩm Minh Châu chính là hóa đơn hình mà bà suốt hai mươi .”

Câu này vừa rơi xuống, chút kiêu ngạo trên Thẩm Minh Châu vỡ vụn.

Cô ta cúi dòng giao dịch kia.

Bên trên toàn là hạng mục cô ta quen thuộc.

Piano.

Cưỡi ngựa.

Du học.

Trị liệu.

đó, thứ cô ta tưởng là bằng chứng mình thiên vị.

Tất cả đều trở thành chứng mẹ ruột vươn tay tiền.

Cô ta lẩm bẩm:

mẹ tốt với con là vì con đắt, mẹ nhiều.”

Mẹ ruột cuống lên.

“Minh Châu, không như .”

Thẩm Minh Châu ngẩng .

là như thế nào?”

“Hồi nhỏ con không muốn học piano, mẹ nhất quyết ép con đi.”

“Con nói tay con đau, mẹ nói tiểu thư nhà họ Thẩm không không tài nghệ.”

“Sau này con không đạt giải trong cuộc thi, mẹ mắng con không chí tiến thủ.”

“Hóa ra không con không xứng làm tiểu thư nhà họ Thẩm.”

“Mà là hạn mức hoàn tiền của con không đủ đẹp.”

Mẹ ruột ôm ngực.

“Mẹ con hai mươi !”

Thẩm Minh Châu cười phát run.

“Đúng.”

“Mẹ con.”

“Dùng tiền của con.”

Cô ta vào tôi.

“Rồi lại dùng con rút tiền của ra.”

“Mẹ, mẹ thật biết sống tiết kiệm.”

Cô nhà họ Thẩm lật xem dòng tiền, sắc lúc khó coi.

“Mấy nay nói nhà mẹ đẻ giúp đỡ nhà họ Thẩm, chẳng lẽ đều khoản tiền này?”

Ánh mẹ ruột lảng tránh.

Gậy của bà cụ Thẩm lại gõ xuống.

“Lâm Tuyết Mai!”

Mẹ ruột đột nhiên đứng dậy, như con thú bị dồn vào góc tường.

thì sao?”

“Tôi chút tiền thì làm sao?”

“Đó là tiền mẹ tôi lại. Tôi là con gái bà , dựa vào đâu không dùng?”

Tôi bà.

“Bởi vì bà lại cháu ngoại.”

“Không đứa con gái hút máu.”

Mẹ ruột gào vào tôi:

“Con là con gái của mẹ!”

“Mẹ sinh con ra!”

Tôi gật .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.