Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Nói đi, rốt cuộc ngươi là tình huống gì?”

Sau khi dỗ sư tôn rời đi, ta ngồi trên ghế Bát Tiên, vắt chân chữ ngũ, vừa xỉa răng vừa tiểu tiên nga.

Tiểu tiên nga khó tin nhìn ta, dè dặt :

“Ngài là Bích Lưu tiên t.ử… đúng không?”

Đúng không?

Danh tiếng của ta vang khắp tứ hải, đủ dọa tiểu tiên đồng khóc đêm ngừng khóc luôn đấy. Thế mà ngươi còn “đúng không”?

Chưa gặp ta ? Không đúng nha!

Năm đó ta suýt thành thân với Thiếu Hạo, gần như toàn bộ tiên giới đều tới dự lễ mà.

…Ơ, ngươi nhìn chân ta làm gì?

À, ra cảm thấy dáng của ta không hợp phong thái tiên t.ử.

Ở ma giới lâu quá, lối sống cũng bị tha rồi.

Tạm chấp nhận vậy đi.

Muốn ta sửa á? Không có cửa đâu.

Tiểu tiên nga chắc đã từ bỏ suy nghĩ rồi, đột nhiên bật khóc, lao tới ôm chân ta:

“Tiên t.ử, tiên quân nhà ta tới tìm ngài! Người ra ngoài một tháng không có tin gì, nên ta liều xông vào ma giới ngài có gặp người không. Kết quả còn chưa tới cửa ma giới đã bị ma tôn bắt lại.”

Ta nhanh dùng một ngón chặn trán nàng ta, tránh cho nước mũi nước mắt bôi hết lên người ta.

Bộ đồ này của ta đắt lắm đó, tận hai mươi đồng cơ.

“Tiên quân nào? Ai muốn tìm ta?”

“Chính là vị hôn phu cũ của ngài đó! Thiếu Hạo!”

Tiểu tiên nga khóc run cả người, trông cực kỳ đáng thương.

Ta bừng tỉnh đại ngộ.

“Ồ! Là hắn à! tên mù đường siêu cấp đó.”

Ta mặt đầy khó xử:

“Hắn không có việc gì tự nhiên tới tìm ta làm gì? Chúng ta đâu có chơi kiểu ‘truy thê hỏa táng tràng’ đâu.”

Nhìn , tự làm mình lạc luôn rồi đấy.

“Chuyện này không trách ta nha!”

Ta lập tuyên bố miễn trách nhiệm.

Tên đó trời sinh mù đường. Có năm đi mừng thọ Nam Cực Tiên Ông, kết quả nửa năm sau tìm thấy hắn đang… đỡ đẻ cho gấu Bắc Cực.

lại không trách ngài được?”

Tiểu tiên nga bình tĩnh hơn , vừa sụt sịt vừa nói:

“Thiên đế thấy ngài xuống đây lâu như vậy mà có động tĩnh gì, nên tiên quân tới tình hình.”

Thiên đế đúng là thiên tài.

Nhắc tới chuyện này, ta bỗng nhớ ra chuyện khác:

“Ngươi tới ma giới cũng bị thủy thổ bất phục à? Tiên lực cũng mất luôn ?”

Không thì lại ma tôn tưởng là phàm nữ mà bắt về được.

Tiên nga ngơ ngác xòe ra, “tách” một tiếng, một tia sét nhỏ hiện lên lòng bàn :

“Đâu có! Vẫn tốt mà.”

???

Tiểu tiên nga sở dĩ giống phàm nữ là vì trên người có pháp bảo áp chế tiên , nhưng tiên lực vẫn dùng được.

Vậy nên mất tiên lực không phải vấn đề của ma giới?

Ta rơi vào trầm tư.

“Đồ nhi ngoan, hôm nay sư phụ dẫn con đi ong nhé?”

Giọng sư tôn cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.

Sư tôn à, người nhìn đây là chuyện một đời ma tôn nên làm ?

“Được.”

Chê thì chê, nhưng ta vẫn đồng ý.

Hai hôm nay tiểu tiên nga truyền cho tiên , hình như cơ đã khá hơn.

Ở ma giới lâu vậy rồi, ngoài với ngủ thì đi đâu cả.

Lần trước ma tôn dụ ta đi bắt chuột đồng, nhưng ta thật sự không bò nổi khỏi giường, chỉ có ngậm nước mắt thêm hai con chuột nướng.

Giờ cuối cũng có sức rồi.

Cho nên chuyện ong thế này, nhất định phải ta .

Tiểu tiên nga cũng muốn đi, nàng vẫn chưa từ bỏ ý định thuyết phục ta giúp tìm Thiếu Hạo.

Nhưng ma tôn nhìn nàng lấy một cũng không, trực tiếp cõng ta trên lưng rồi bay đi.

“Bổn tôn đâu phải ai cũng dẫn .”

Hắn nói đầy thâm trầm.

Ừ rồi rồi.

ong kiểu này, hai người là đủ rồi.

Người nhiều quá… mất mặt lắm.

Ma giới khác với thiên giới.

Thiên giới quy củ nhiều, mà Thiên đế còn keo kiệt vô .

Từ trên xuống dưới đều bắt mặc loại sa y bay bay nhẹ nhẹ, mỹ danh là “tiên bồng bềnh”.

Nhưng ta lén nghe lão nói với Thiếu Hạo rằng là vì… “không mua nổi” vải có chất lượng, nên dùng hết rèm cửa thay thế.

Ma giới thì khác hẳn.

Quần ma loạn vũ, ai sống kiểu nấy.

Tuy ma tôn cũng là đ.á.n.h quyền mà lên ngôi, nhưng hắn khác lão ma tôn trước, có hứng quản đông quản tây.

Cho nên hiện giờ ma giới là mười dặm khác tiếng, trăm dặm khác tục, ai đẹp kiểu của người nấy.

ong mà sư tôn dẫn ta đi cũng rất có đặc sắc.

“Người nói với con đây là ong?”

Ta đứng dưới một cây đa khổng lồ, ngẩng đầu nhìn những căn nhà san sát trên cây.

Nhà ai ong mà ở nhà hẳn hoi vậy?!

Sư tôn nghiêm túc đáp:

“Đúng mà! Cả ma giới chỉ có đám ong tinh này làm mật ngon nhất thôi. Vi sư lấy cho con về bồi bổ.”

Được rồi, ta cũng ong lại làm mật nữa.

Người ta thành tinh rồi, có gì mà không làm đâu, đúng không?

Sư tôn đeo khăn mặt màu đen lên:

“Đám ong này hơi khó đối phó, con đứng đây đợi ta .”

Emmmm…

“Sư tôn, người phải ma tôn ? Đám ong yêu này không thuộc người quản à?”

nghe cứ như đi trộm vậy?

Sư tôn nhìn đôi mắt đầy ham học của ta, mặt lộ khó xử:

“Trước đây có hiểu lầm… vẫn đừng bọn họ ta là ai thì hơn.”

Nói rồi hắn bay vọt lên cành cây.

Nói là cành cây thôi chứ thực ra cực lớn, đứng ngang hai mươi ma tôn cũng không thành vấn đề.

Ngay khoảnh khắc sư tôn bay lên, vô số ong mật lập “vo ve” kéo ra như nước lũ.

trời phủ đất, đen kịt một mảng.

Ta lùi về sau .

Ừm, bệnh sợ dày đặc của ta phát tác rồi.

Nhưng sư tôn đúng là không hổ danh ma tôn.

Hắn trái xông phải đột, đám ong hoàn toàn không làm gì được hắn.

Mái tóc đen buộc cao thành đuôi ngựa, động tác nhảy lên mà lay động, đẹp đến mức khó tả.

Lần đầu tiên ta cảm nhận được phách bá đạo của sư tôn khi làm ma tôn.

Tiếc là hắn đang đeo khăn mặt.

Rất nhanh, đám ong không địch lại được nên lập tản ra.

Nhưng từ căn nhà trên cây chợt lao ra một nữ t.ử eo ong, dung mạo khá xinh đẹp.

nàng cầm một cây kim thép to khủng khiếp, đ.â.m thẳng về phía ma tôn.

Ma tôn nhanh nhẹn né tránh, tuy không bị thương nhưng khăn mặt lại bị hất bay.

“Là ngươi!”

Nữ t.ử kia kinh ngạc.

Còn sư tôn ta thì cuống cuồng mặt, dáng như không gặp người.

Nữ t.ử lạnh lùng cười:

“Cuối cũng kẻ nào suốt ngày tới trộm mật rồi! ra là ma tôn đại nhân!”

Ồ hô!

ra sư tôn ta là khách quen.

Ồ hô!

ra ma tôn cũng mất mặt.

Phong cách ma giới là không phục thì đ.á.n.h.

Mặc kệ ngươi là ma tôn hay ai.

Đáng tiếc, thế là thế, thực lực là thực lực.

Vị ong nương t.ử kia đương nhiên không phải đối thủ của ma tôn, cả người lẫn ong đều bị nhốt vào củi phòng.

Còn sư tôn thì dẫn ta, nghênh ngang đi dạo “ ong” trên cây.

“Trước đây trên cây còn nhiều ong tinh hơn. Nhưng chỗ này nghèo khỉ ho cò gáy quá, nhiều tiểu yêu ra ngoài làm công rồi, chỉ còn vài lão yêu ở lại nên giờ nhà cửa đều trống không.”

“Vừa rồi là ong chúa ở lại canh giữ. Mấy lão yêu khác thấy cả nàng cũng đ.á.n.h không lại ta thì sẽ không tới gây phiền phức nữa.”

Ma tôn vừa nói vừa càn quét mật ong nhà.

vò một.

Mà đừng nói chứ, thơm thật.

ra mật ngọt mà trước kia sư tôn cho ta uống sau khi uống t.h.u.ố.c chính là từ đám mật này.

Tuy hơi không hợp tiên đạo…

Nhưng xin lỗi nhé, đây là ma giới mà.

Thế là ta vui nhận lấy một vò mật sư tôn đưa, vừa đi vừa .

Khi đi tới căn nhà lớn nhất – nơi ong nương t.ử ở, bước chân ta bỗng khựng lại.

“Sư tôn, con muốn về rồi.”

“Mệt à?”

“Ừm.”

“Lên đây, ta cõng con.”

Ta đang định leo lên lưng sư tôn thì phía sau chợt vang lên một giọng nói:

“Bích Lưu tiên…”

“Woa! Sư tôn, ở đây có người này!”

Ta lập cắt ngang lời người kia.

Xui xẻo thật.

Ra ngoài ong thôi mà cũng gặp phải Thiếu Hạo. Giờ đúng là hối hận muốn c.h.ế.t.

Đã bị người ta nhận ra rồi, cũng không giả mù giả điếc được nữa.

Vì vậy ta chỉ có nói với sư tôn:

“Người này hình như không phải ong tinh.”

Sắc mặt Thiếu Hạo hơi khó coi, rõ ràng không vui khi bị thành ong tinh.

Ai thèm quan tâm hắn chứ.

Sư tôn liếc nhìn nam nhân bị trói như bánh chưng phòng:

“Chắc là phu lang cưới của ong chúa.”

Nghe có ong chúa này cũng dữ dằn phết.

“À… vậy à. Thế thì chúng ta đừng làm phiền nữa.”

Làm đây, ta vẫn không muốn cứu.

“Bích Lưu tiên…”

Thiếu Hạo phòng lại nâng giọng lên.

Ta lập nói:

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hình như hắn không tự nguyện lắm.”

Sư tôn lại nhìn nam nhân bị trói, hơi nhíu mày:

“Con muốn hắn về?”

Ta chớp đôi mắt to lấp lánh:

“Được không ạ?”

Sư tôn cụp mắt xuống, mất mát:

“Con muốn hút hắn?”

Hả???

“Không hút không hút!”

Ta vội phản ứng lại.

“Con chỉ nghĩ Tiểu Nga ở một mình cô đơn quá, nam nhân phàm tục này về, hai người họ vừa hay làm bạn.”

Tiểu Nga là bí danh ta đặt cho tiểu tiên nga.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Sư tôn nhìn chằm chằm Thiếu Hạo vẫn bị trói c.h.ặ.t, hồi lâu khó xử nói:

“Nhưng ta không được hai người.”

hắn chạy là được mà!”

Ta phất .

“Lưng của sư tôn chỉ được cõng mình con thôi.”

Tai sư tôn hơi đỏ lên:

“Ừm, chỉ cõng con thôi.”

Cuối sư tôn vẫn đồng ý Thiếu Hạo về.

Đương nhiên, Thiếu Hạo phải tự chạy.

tên mù đường kia không bị lạc, ta đưa một đầu dây trói hắn cho sư tôn cầm, đầu còn lại buộc vào eo Thiếu Hạo.

Tiện uy h.i.ế.p hắn không được nói lung tung.

Cứ thế, ta và sư tôn bay trên trời, còn Thiếu Hạo chạy dưới đất.

Cuối cũng về tới ma cung.

Tiểu Nga đang buồn chán thấy người dưới đất liền sáng mắt lên:

“Tiên…”

“Đừng nói chuyện!”

Ta gào lên t.h.ả.m thiết.

Tiểu Nga thử dò :

“Hôn ngươi?”

Hôm nay ma cung vô náo nhiệt.

Bởi vì ngoài sư tôn và ta ra, còn có Tiểu Nga và Thiếu Hạo.

Ừm.

Bốn người ba con sói.

Tình hình cực kỳ tươi sáng.

Thiếu Hạo nháy mắt với ta, ta giả vờ không thấy.

Tiểu Nga nháy mắt với ta, ta giả vờ không thấy.

Thiếu Hạo lại nháy mắt với ta, ta vẫn giả vờ không thấy.

Tiểu Nga lại…

“Đừng nói chứ, thật sự là…”

Sư tôn tặc lưỡi:

“Bọn họ đúng là một đôi đó nha, mắt cứ giật liên tục.”

Thiếu Hạo: …

Tiểu Nga: …

Ta: …

“Đừng ý bọn họ nữa sư tôn, con muốn cánh gà sốt mật ong.”

Sư tôn mặt đầy vui :

“Còn bảo mình không phải hồ ly tinh, con con mê gà thế nào kìa.”

Ừ rồi rồi, được được được.

Dưới ánh mắt lên án của hai con sói kia, ta đẩy sư tôn vào bếp.

“Bích Lưu, con có quen hai người kia đúng không?”

Sư tôn đang mát-xa cánh gà bếp bỗng mở miệng.

“Không quen!”

Ta bản năng phủ nhận.

Sư tôn liếc ta một , hoàn toàn không tin:

“Ta nghe nam nhân kia gọi tên con rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.