Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ừ.
tư phân minh.
Sau đóng hộp thư, mở một file văn bản mới tinh .
Chần chừ một chút —
Tôi gõ xuống một dòng chữ.
“Bản ghi nhớ dành Kỳ Lang.”
viết tiếp dưới:
“Nếu anh muốn tôi tưởng anh một lần nữa —
1: Từ nay về sau thông liên quan đến tình trạng sức khỏe của anh, phải thông báo tôi tiên. Dù tốt hay xấu cũng vậy.
2: Không được phép đưa ra quyết định thay tôi. Bất cứ chuyện .
3: Hãy tôi thời gian. Không hối thúc. Không dùng bất cứ nào để tạo áp lực.
4: Sống thật tốt.”
Viết xong tôi đọc lại một lần.
Sau lưu file này lại dưới dạng tệp mã hóa.
Chưa anh vội.
Không vội.
tôi sắp xếp xong xuôi ở Zurich —
tôi suy nghĩ rõ ràng —
sẽ anh.
Tắt máy tính.
tắm.
giường.
Đêm nay tôi không mất ngủ.
Ngủ rất sâu.
Tôi một giấc mơ.
mơ, cô gái mười tám tuổi ngồi nhà hàng xoay, đối diện là Kỳ Lang.
Anh đưa qua một bút máy: “Lo học hành đàng hoàng , đừng suy nghĩ lung tung.”
Tôi mơ nhận lấy cây bút, cúi mở nắp.
Trên thân bút khắc một dòng chữ nhỏ xíu.
“ em.”
Giấc mơ tỉnh lại.
Nguyễn Tiểu Ngư ngáy khò khò cạnh.
Tôi trần nhà.
Ngoài rèm , trời sáng.
Hôm nay —
Sẽ rời .
**【Chương 9】**
Chuyến bay cất cánh lúc ba giờ chiều.
Buổi sáng dọn dẹp xong , tôi trả phòng.
lúc đứng xe ở sảnh khách sạn, điện thoại nhận được vài nhắn.
Chủ nhiệm Lâm thư xác nhận: nhận được ý kiến sửa đổi thiết kế, tuần sau bắt chỉnh thi .
Thư ký Phó thị trưởng nhắn: Chúc Tiến sĩ Giang thượng lộ bình an, mong lần hợp tác tiếp theo.
Bác sĩ Trương bản mềm kết quả xét nghiệm: Các chỉ số của bác gái đều ổn định, khuyến nghị dùng thuốc kiểm soát lâu dài.
Giang Nịnh nhắn: Mẹ xuất viện . bình thường.
Tôi trả lời từng một.
Sau —
Ảnh đại diện mèo đen.
Không nhắn nào.
Từ cái câu “Anh em” tối qua, trọn vẹn mười tiếng đồng hồ, anh không thêm bất cứ .
Yên lặng không giống với phong mấy ngày nay của anh chút nào.
Tôi cất điện thoại.
Không nghĩ nữa.
Xe đến. Nguyễn Tiểu Ngư kéo vali trước, vừa vừa ngoái giục: “Chị nhanh ! Đừng lề mề nữa!”
“Đến đây.”
Mười một rưỡi xuất phát.
Trên ra sân bay, thời tiết rất đẹp.
Thu cao khí sảng, bầu trời xanh vắt, không một gợn mây.
Tôi tựa vào sổ xe ngắm khung cảnh ngoài một lúc.
Lá ngô đồng sắp rụng hết .
tuần nữa là vào đông thôi.
Mùa đông ở thành phố này rất lạnh.
Nhưng mà —
lẽ mùa xuân năm sau tôi sẽ quay lại một lần.
Khu nghiệp sắp khởi , kiểu cũng phải về giám sát.
xe dừng lại trước một ngã tư đèn đỏ.
Ánh mắt tôi vô tình quét qua giao lộ —
sững lại.
Trên vỉa hè phía kia ngã tư, một Maybach đen đậu.
xe mở toang.
Kỳ Lang đứng ngay cạnh xe.
Anh thấy xe của tôi.
— Không.
Anh chờ xe của tôi.
Anh cố tình chờ ở ngã tư này.
Đây là con bắt buộc phải qua để ra sân bay.
Anh mặc áo măng tô dài màu đen, dựng cổ áo , gió thổi tung rối vài sợi tóc. tay nắm chặt một vật .
Đèn đỏ còn ba mươi giây.
Xe của tôi và anh nhau một con và làn xe.
Anh xe của tôi.
Tôi anh qua kính.
Khoảng chừng mười lăm mét.
Sau , anh cử động.
Anh băng qua — không vạch kẻ , mà xuyên thẳng qua dòng xe dừng, sải bước dài tiến tới.
Đến ngoài sổ xe tôi.
Tài xế sững người lại.