Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Tôi siết c.h.ặ.t khăn choàng mỏng manh trên , thở dài bất lực.

“Tôi đã nói rồi, tôi không quen biết các cậu.”

ông có mái tóc vàng hoe đứng đối diện kích động hẳn lên: “Không quen biết? Tôi đã mua cho cậu hơn chục bộ vòng cổ trang sức đấy!”

“Giờ cậu lại thản nói là không quen biết tôi sao?!”

Tôi nhìn gã với vẻ mặt phức tạp, thuận giơ cổ tay mình lên.

“Cậu nhìn xem, có cái nào là do cậu mua không!”

Trên cổ tay tôi là vòng ngọc xanh biếc, đó là vật gia truyền của nhà tôi.

ông sững sờ một chút, nhưng nhanh ch.óng bị phía sau gạt sang một bên.

“Còn tôi thì cậu cũng không nhớ sao?” Gã với đôi mắt đào hoa quyến rũ nhìn tôi sâu xa: “Cậu thích đồ Tây, đồ Pháp.”

tiệm bánh ngọt ở trung tâm thành phố đó nữa, cậu quên rồi sao?”

“Tuần này tôi đã đặt đồ ngoài cho cậu mười tám lần rồi đấy.”

Tôi ôm trán cười khổ: “Ba bữa của tôi đều giải quyết ở canteen trường, tra thẻ là biết ngay thôi mà.”

ông đeo kính gọng đen đứng cuối trầm lặng lên tiếng.

“Vậy còn số tiền tôi chuyển khoản cho cậu thì tính sao?”

Tính là tôi bị các anh tống tiền đi!

Ba gã l.ừ.a đ.ả.o!

Chiều tối hôm nay, tôi xuống xe đối diện cổng trường rồi đi bộ vào.

Nhưng khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, đột một cánh tay kéo tôi vào trong.

Tôi vừa định hét lên thì gã con trai đang giận dữ mặt đã bịt miệng tôi lại.

“Cấm kêu! Cậu là cái loại bà bắt cá ba tay mà còn dám hét à?!”

Những lọn tóc vàng hoe trán anh ta khẽ đung đưa: “Lâm Trăn Trăn! Cậu to gan thật đấy! Dám lừa ba anh em chúng tôi à?”

“Sao, cậu không biết bọn tôi là bạn của nhau à?”

Tôi mắt, thật sự không thể hiểu nổi.

Ai mà không biết ba gã này chứ, những nhân vật nổi đình nổi đám trong trường.

Gia tốt, ngoại hình ổn, nổi tiếng là đám công t.ử bột trong giới chơi.

Nhưng tất điều đó thì có liên quan gì đến tôi?

Tôi chỉ là một sinh viên bình thường vừa đi ra ngoài về thôi mà.

mà họ lại mở miệng nói thẳng tôi là loại bà xấu xa chuyên lừa gạt tình .

Chuyện này tôi không nhịn được.

Dù tôi có giải thích nào, cũng không một ai tin.

Sau một hồi giằng co, cuối tôi cũng nhớ ra tài khoản đã lừa họ là gì.

“Đợi đã! Tôi cho các cậu xem tài khoản của tôi! Hoàn toàn khác nhau!”

Nhưng khi đặt bốn cạnh nhau, trang cá nhân của ả kia y hệt của tôi, mỗi bức ảnh tôi đăng đều bị kẻ đó lấy về đăng lại.

Thậm chí những icon tôi hay dùng cũng bị lấy cắp nốt.

Tôi bĩu môi cạn : “Tôi hiểu rồi, các cậu là nạn nhân của mấy trò l.ừ.a đ.ả.o tình đúng không?”

“Tôi l.ừ.a đ.ả.o cái gì chứ!” Gã tóc vàng gào lên, tâm trạng vô bất ổn.

“Tôi đã tốn bao nhiêu tiền cho cậu, cầu xin cậu gặp mặt một lần mà cậu cũng không chịu!”

“Bây giờ bị bắt quả tang đang đùa giỡn tình của tôi, cậu còn dám đổ ngược lại cho tôi à!”

Tôi bịt tai lùi lại hai bước: “Đừng hét, có gì thì nói nhỏ thôi.”

Anh ta quay mặt đi lẩm bẩm, nhìn biểu thôi là biết đã tức giận đến cực điểm rồi.

Tuy , ông đeo kính phía sau gã lại nhận ra điều gì đó khác lạ.

“Không phải ấy, chúng ta quả thực đã bị kẻ khác lừa.”

ba chúng tôi xúm lại, chờ đợi câu trả .

đeo kính thở dài bất lực: “Có vài lần kẻ l.ừ.a đ.ả.o gửi video đi dạo cho tôi, lúc đó ấy đang ở ngoài cơm.”

Anh ta trả lại cho tôi rồi đưa tay ra: “Chào cậu, tôi là Ngữ, còn hai này là .”

Tôi gật đầu, cất vào túi rồi định bỏ đi.

Ai mà chẳng biết họ chứ, những tay chơi khét tiếng trong trường.

Niềm vui lớn nhất của ba gã này đây chính là lúc lừa tình một gái.

Sau đó ba xuất hiện để vạch trần, rồi đứng nhìn gái đó suy sụp khóc lóc bỏ đi.

Bây giờ, đến lượt bọn chúng rồi.

Vừa bước được một bước, cổ tay tôi đột bị một bàn tay giữ c.h.ặ.t.

Tôi ngơ ngác quay đầu lại: “Các cậu còn việc gì à?”

đôi mắt đào hoa, hắng giọng: “Kết bạn đi.”

Nhìn anh ta chìa ra, tôi hơi lưỡng lự.

Kết bạn thì chẳng phiền phức gì nhưng tin nhắn từ các gái khác trên của anh ta đã tắt liên tục khiến mắt tôi muốn mù luôn rồi.

“Tôi cũng muốn!” Gã tóc vàng lao đến ngay lập tức: “Tôi là ! Cậu nhớ kỹ đấy!”

Tôi mắt, còn chưa kịp nói thì Ngữ điềm đạm cũng đã lấy ra.

Hiểu rồi, vụ l.ừ.a đ.ả.o tình này chưa rõ ràng, nên muốn lừa tôi thêm lần nữa đây mà.

Tôi cười nhạt: “Không cần đâu, các cậu cũng là nạn nhân, tôi sẽ không truy cứu các cậu làm gì.”

“Nhưng cậu không muốn biết ai là kẻ đã đ.á.n.h cắp ảnh của mình sao?” Ngữ đột lên tiếng.

Phải nói là, dù bình thường trông anh ta có vẻ trầm mặc ít nói nhưng một khi đã mở thì đúng là rất có sức thuyết phục.

Tôi chần chừ lướt mắt nhìn khuôn mặt anh ta: “Việc này mà cũng tra ra được sao?”

Ngữ gật đầu: “Được chứ nhưng tiên chúng ta phải kết bạn liên lạc đã, nếu không thì sao trao đổi thông tin được?”

nhân hội này gật đầu lia lịa, chẳng chút do dự quét mã QR của tôi.

Tôi nghi ngờ mục đích của bọn họ không đơn giản nhưng khổ nỗi tôi chẳng có bằng chứng gì .

Tối hôm đó về đến ký túc xá, tôi tắm rửa qua loa rồi leo lên giường đi ngủ sớm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, hơn chục tin nhắn đã chiếm hết màn hình từ bao giờ.

: [Dậy chưa? Cái sợi dây chuyền tháng cậu nói mới ra mắt đấy, cậu có muốn không?]

: [Xin lỗi nhé tôi quên mất, cậu không phải nàng l.ừ.a đ.ả.o đó, nhưng sợi dây chuyền thực sự rất đẹp!]

: [Cậu thích không? Tôi tặng cậu nhé!]

: [Sáng nay còn đồ Tây không? Để tôi mua rồi mang đến dưới lầu cho cậu nhé?]

: [Trả tôi đi mà… đồ sáng sẽ nguội mất, được không?]

: [Cậu không phải vẫn còn đang ngủ đấy chứ? đây cậu đều … xin lỗi nhé tôi nhớ nhầm rồi.]

Ngữ: [Mười giờ rưỡi, gặp nhau ở quán cà phê cổng trường, chúng ta bàn xem đối sách nào.]

Bỏ qua hai tin nhắn nhảm nhí đó, tôi chỉ nhắn lại cho Ngữ một chữ “OK”.

Khi tôi đến quán cà phê, anh ta đang mặc áo khoác gió màu đen, ngồi chờ ở vị trí cạnh cửa sổ.

Nói thật lòng thì Ngữ trông rất đẹp trai và tất , sự hào phóng cũng là một điểm cộng làm nên vẻ đẹp của anh ta.

Chỉ là tôi không tài nào hiểu nổi, diện mạo xuất chúng như vậy mà lòng dạ lại xấu xa đến .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.