Bữa Cơm Ly Hôn Định Mệnh

Bữa Cơm Ly Hôn Định Mệnh

Hoàn thành
13 Chương
117

Bữa cơm ly hôn hôm đó, mẹ chồng tôi ném thẳng một tấm thẻ ngân hàng xuống trước mặt.

“Trong này còn 3.200 tệ, coi như chút tình nghĩa cuối cùng của nhà họ Triệu. Cầm lấy, mai đi ly hôn.”

Giọng bà ta lạnh lẽo, hệt như đang bố thí cho một kẻ ăn xin ngoài đường.

Tôi nhẹ nhàng đặt đũa xuống, ánh mắt lướt qua tấm thẻ đã bạc màu. Đó là chiếc thẻ phụ mà Triệu Minh Viễn từng làm cho tôi khi mới cưới, hạn mức ban đầu là 20.000 tệ. Sau này, mẹ chồng nói “người một nhà dùng chung một thẻ là đủ”, rồi trực tiếp thu luôn thẻ chính của tôi, chỉ chừa lại chiếc thẻ phụ này để tôi đi chợ.

“Ly hôn… anh nói sao?” Tôi nhìn thẳng vào người chồng ngồi đối diện.

Triệu Minh Viễn cúi đầu ăn cơm, động tác vội vàng, như thể chậm một giây thôi cũng sẽ bị tôi níu giữ lại.

“Cô hỏi nó làm gì?” mẹ chồng đập mạnh tay xuống bàn, giọng the thé vang lên. “Cái nhà này tôi nói mới tính! Cô gả vào đây 5 năm, ăn nhà tôi, ở nhà tôi, lương tháng 3.500 tệ còn không đủ nuôi bản thân, lấy tư cách gì mà lì lợm không đi?”

Em chồng ngồi bên cạnh, tay vẫn lướt điện thoại, chen ngang một câu: “Đúng đó, tiền chị dâu còn không bằng tiền mẹ em thuê bảo mẫu.”

Tôi không buồn nhìn cô ta, chỉ chăm chăm nhìn người đàn ông trước mặt.

“Triệu Minh Viễn, anh tự nói đi.”

Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lại né tránh.

“Hay là… mình cứ ly hôn trước đi. Mẹ anh tim không tốt, em đừng làm bà ấy tức.”

Tim không tốt.

Một câu nói quen thuộc đến mức tôi có thể thuộc lòng.