Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Tôi vừa định nói dối, thì trước mắt bỗng hiện ra những dòng bình luận kỳ lạ.

【Nữ phụ xấu xa thật đấy, lén giấu áo khoác của nam chính, khiến anh ấy không nhìn thấy lời mà bảo bối nữ chính viết lưng đồng phục, rồi hai người bỏ lỡ nhau suốt bao năm.】

【Thảo nào này nam chính hận nữ phụ , không cho bất kỳ ai thuê cô ta, cô ta c/h/ế/t đói ngoài đường chẳng thể nguôi giận.】

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Bùi Cảnh Dụ đang hỏi:

“Có thấy áo khoác của tôi đâu không?”

Tôi im lặng một lúc, rồi lấy chiếc áo từ trong cặp ra đưa cho anh.

“Tối qua học tự chọn buổi tối gặp mưa, anh tiện tay khoác lên người tôi. Tôi định giặt sạch rồi mới trả lại.”

“À rồi, mặt có chữ, có người viết cho anh đấy.”

01

Bùi Cảnh Dụ lật mặt áo đồng phục.

Anh nhìn dòng chữ “Bùi Cảnh Dụ, mừng tốt nghiệp, tiền đồ rộng ” rất lâu.

Đôi mày nhíu lại, như mặt hồ yên ả bỗng nổi gợn sóng.

“Nét chữ này… có hơi quen mắt.”

Tim tôi hẫng mất một nhịp.

Trên là cuốn sổ ghi chép của tôi đang ra, bên trên chi chít chữ viết.

Nét chữ giống chín phần nét chữ Bạch An Quân viết trên lưng áo đồng phục của Bùi Cảnh Dụ.

Những dòng bình luận bắt mỉa mai.

【Cạn lời, nữ phụ cố ý trải bài thi ra đây, chẳng nam chính hiểu lầm, nhận nhầm cô ta thành nữ chính ? là tâm cơ.】

【Chứ còn gì nữa, đồ bắt chước đáng ghét. rằng, cừu nhân bản chỉ sống được…】

Tôi giả vờ thản nhét bài thi dưới sách giáo khoa.

Nhưng anh đã chú ý rồi.

Anh đưa tay , sách của tôi ra.

tôi xem chữ của cậu.”

lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nói ngọt ngào:

“Bùi Cảnh Dụ! Tự! Cả lớp tập trung dưới lầu hết rồi, chỉ còn hai người thôi, nhanh lên nào!”

Bạch An Quân đứng cửa lớp, mái tóc dài buông trên vai, phần đuôi hơi uốn nhẹ.

Nghe nói kiểu tóc này của cô ấy tốn tận tám nghìn tệ.

Bằng thu nhập hai tháng của cả gia đình tôi.

rồi, ngay đây.”

Bùi Cảnh Dụ rất tự nắm lấy tay tôi.

“Đi thôi.”

Lòng tay anh ấm áp.

Hơi ấm truyền từ tay anh giống như một ngọn lửa, thiêu đốt khiến cả người tôi như sắp tan chảy.

Tôi hất tay anh ra.

“Tôi không đi đâu, hai người đi đi.”

Bùi Cảnh Dụ dừng lại.

“Tại ?”

“Không được, Tự, cậu nhất định đi.”

Bạch An Quân khuyên anh:

“Cậu ấy không đi thì thôi mà, đừng ép người khác nữa, anh Cảnh Dụ.”

Bùi Cảnh Dụ rất cố chấp.

“Không.”

“Đây là buổi tụ họp cuối cùng trước khi tốt nghiệp, cậu ấy không đi thì tôi không đi.”

Nói rồi, anh định ngồi bên cạnh tôi.

“Cậu làm gì, tôi lại cậu.”

Tôi thở dài.

Thu dọn đồ đạc bỏ vào cặp.

“Đi thôi, cùng đi.”

Coi như bữa cơm chia tay .

Những lời cay nghiệt liên tiếp hiện lên.

【Ọe, nhìn phát buồn nôn. Nữ phụ cố tình diễn trò này chẳng nam chính giữ cô ta lại, chứng minh trước mặt nữ chính bảo bối rằng cô ta rất quan trọng nam chính ?】

【Chứ còn gì nữa, loại con gái chỉ ganh đua vì đàn ông là như .】

02

Chúng tôi cùng đi lầu.

“À rồi, anh Cảnh Dụ, có chuyện này em hỏi anh…”

Bạch An Quân đi trước tôi nửa bước, vừa đi vừa nghiêm túc thảo luận gì anh.

Tôi cúi nhìn mũi giày đã hơi bong keo của mình.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, cắt thành mảng sáng tối trên mặt đất.

Tôi đi phía anh.

bước, bước giẫm lên cái bóng của anh.

Năm lớp mười.

Lần tiên tôi nhìn thấy Bùi Cảnh Dụ trên sân vận động.

Anh mặc bộ đồ thể thao màu trắng, vừa chơi bóng rổ trên sân vừa chạy.

Mồ hôi theo cằm nhỏ .

Cả người như đang phát sáng.

Còn tôi vì hạ đường huyết phát tác.

Dựa vào một góc không ai ý, gần như sắp ngất đi.

Là Bùi Cảnh Dụ phát hiện ra tôi.

Anh vội vàng chạy , đưa cho tôi một viên kẹo.

Còn lập tức nói bạn mình:

“Tôi không chơi nữa, đây có một bạn nữ cần giúp đỡ, tôi đưa cô ấy về trước.”

Khi tôi đã nghĩ.

Có lẽ tôi sẽ thích chàng trai này rất lâu.

Quả .

Đã ba năm rồi.

Nhưng bây giờ.

Mối tình đơn phương này cuối cùng sắp kết thúc.

03

Phòng riêng rất rộng.

Ánh đèn pha lê lấp lánh mức khiến mắt tôi cay xè.

Hơn bốn mươi học sinh trong lớp ngồi thành ba lớn.

Tôi và Bùi Cảnh Dụ vừa khéo ngồi cùng một .

Bạch An Quân ngồi đối diện, cách một chiếc tròn là có thể nhìn thấy chúng tôi.

Bùi Cảnh Dụ kéo ghế ra.

“Tự Tự, ngồi cạnh tôi đi.”

Tôi còn chưa kịp ngồi .

Bạch An Quân đã bưng bát đi .

Tự, đổi chỗ tôi được không?”

“Chuyện vừa rồi bọn tôi còn chưa thảo luận xong.”

【Nếu tôi là nữ phụ thì giờ điều mà biến đi rồi, nhường chỗ lúc này còn giữ được chút thể diện.】

, cứ chen giữa thì ngượng bao.】

Tôi cố gắng không nhìn những lời đầy công kích ấy.

Trực tiếp ngồi sang phía đối diện.

“Ơ…”

Bùi Cảnh Dụ nhìn tôi một cái.

Môi động, dường như nói gì .

Nhưng Bạch An Quân đã tập bài tập ra, rất tự ngồi sát lại.

Mái tóc dài rủ , lướt qua vai anh.

Cô ấy đẩy điện thoại trước mặt anh, chỉ vào nội dung bên trong, giọng nói mang theo chút làm nũng.

“Hồi thi đại học câu này em làm thế nào không ra, anh xem có em dùng sai công thức rồi không?”

Bùi Cảnh Dụ cúi xem đề.

Nhưng Bạch An Quân nhìn người.

Đôi mắt cô ấy sáng lấp lánh, hàng mi chớp chớp, khóe môi mang theo nụ cười như có như không.

Vì thế khi Bùi Cảnh Dụ giải thích xong, ngẩng hỏi:

“Tôi giải thích đã rõ chưa, em có hiểu không…”

Anh bỗng sững người.

Vành tai lặng lẽ nhuộm một tầng đỏ không tự .

Bạch An Quân trêu anh:

tự đỏ mặt thế? Nóng quá à? em gọi nhân viên điều hòa nhé.”

Bùi Cảnh Dụ chột dạ dời ánh mắt đi.

“Không cần đâu…”

Những người xung quanh bắt ồn ào.

“Rõ ràng là Bùi Cảnh Dụ nhìn cậu đỏ mặt đấy, An Quân. Cậu xinh thế này, cười lại ngọt như , ai chịu nổi chứ!”

Bạch An Quân che miệng cười .

Tôi máy móc kéo khóe môi.

Thật ra kiểu nụ cười ấy.

Tôi luyện trước gương vô số lần.

Đáng tiếc mãi vẫn không học được.

Món ăn lần lượt được mang lên.

Cá sốt chua ngọt, sườn kho, rau xào thanh đạm, canh sườn hầm ngô.

Mỗi món đều bốc khói nghi ngút.

Hương thơm lan khắp phòng riêng.

Nhưng tôi không gắp lấy một miếng nào.

Cảm giác như dạ dày bị thứ gì chặn kín.

Không nuốt nổi bất cứ thứ gì.

Tôi cầm đũa vẽ vòng tròn trong bát.

Hết vòng này vòng khác.

Khi đĩa trái cây được xoay .

Bùi Cảnh Dụ trực tiếp bê cả đĩa đi.

Anh rất chăm chú.

Móng tay được cắt gọn gàng bấm một khe nhỏ trên quả .

múi trắng nõn lộ ra.

Anh xếp múi lên chiếc đĩa sứ.

khoảng bảy tám quả.

Anh đẩy đĩa trước mặt tôi.

“Hôm nay thấy tâm trạng cậu không tốt lắm, thế?”

“Chẳng cậu thích ăn nhất ? Mau nếm thử đi, đây ngon lắm.”

“Em thích ăn mà!”

Bạch An Quân làm nũng.

anh không cho em?”

Bùi Cảnh Dụ chiều chuộng gật .

cho em, cho em.”

“Em nói sớm đi chứ, vừa rồi đáng lẽ gọi hai phần.”

“Tự Tự, đợi phần nhé? An Quân nếm thử trước, em ấy chưa ăn quán này bao giờ.”

Anh bê đĩa đã sẵn trước mặt tôi đi.

Đưa hết cho Bạch An Quân.

Tôi nào có quyền từ chối.

Bạch An Quân nhận lấy.

Cắn một múi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.