Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hồ Khả định chen .
Cô ta bước sang hướng đông, chị dẫn nhóm bà chắn trước mặt.
Cô ta vòng sang hướng tây, họ cũng đồng loạt chắn sang tây.
Dù Hồ Khả rẽ đâu, cả nhóm cũng bám , vây chặt mức cô ta không nhúc nhích nổi.
Tôi ở , khoanh tay, cười thích thú.
Muốn lấy cái thai ra làm lá chắn uy hiếp tôi sao?
Tôi đây dùng “bức tường nhân sinh” toàn bà chặn !
mãi không được , Hồ Khả tức giậm chân thình thịch.
Canh Vệ cuống cuồng chạy tới năn nỉ:
“ bác, tôi muốn xem chút thôi, mọi người làm gì vậy, đều là xóm cả mà.”
Chị chặn , thản nhiên nhổ vỏ hạt dưa, hất mặt đầy khinh khỉnh:
“Ơ kìa, tôi ngồi đây tắm nắng thôi, nào có chặn đường ai đâu.”
Cả nhóm làm như không nghe , tiếp tục cắn hạt dưa rôm rốp.
Có khách , Hồ Khả tranh thủ có kẽ hở liền lao thẳng .
lúc ấy, người đồng loạt tản ra.
Hồ Khả không giữ được thăng bằng, ngã bịch xuống đất.
Cô ta lập tức gào khóc ầm ĩ:
“Cứu tôi với, có người đánh phụ nữ có thai!”
bà vẫn thản nhiên gặm hạt dưa, gương mặt vô tội:
“Đánh à? Không hề, không hề. tôi đều nhìn cả, là tự cô ta ngã.”
Hồ Khả khóc lóc kêu đau, còn cách nào, Canh Vệ phải vội vàng đưa cô ta bệnh viện.
Hai người còn chưa cam tâm, gọi cả cảnh .
khi công an hỏi tình hình, loạt bà tóc bạc đồng thanh khẳng định:
“ tôi đều tận mắt, không ai động cả, là cô ta tự ngã.”
Đối diện với cả nhân chứng đầu bạc, cảnh cũng tra được gì thêm.
Kết , vợ chồng họ không chiếm được lợi ích, mà Hồ Khả còn ngã mức… gãy xương cụt.
Cuối cùng, cô ta bị đưa về quê chồng, nói là cha mẹ ruột chăm sóc.
Theo chị kể , Hồ Khả vốn tính tiểu thư, đỏng đảnh lắm:
nào cũng đòi ăn sơn hào hải vị, nào cá béo thịt ngon, nào bào ngư hải sâm.
mẹ Canh vốn là nông nghèo, nào đủ sức chiều nổi Hồ Khả.
Bà mẹ chồng nào cũng ho rũ rượi, nấu cơm bị Hồ Khả chê bai:
“Không ăn, cơm bà nấu toàn dính nước bọt!”
Chị nào cũng nhét túi đầy hạt dưa, rủ mấy bà sang nhà Canh xem kịch vui.
Nghe nói Hồ Khả đòi ăn gà, mẹ Canh phải dỗ bằng… mười mấy bí đỏ.
Bà còn khoe khắp nơi:
“Con dâu tôi chưa kịp sinh mà đã ăn hết mười mấy bí đỏ nhà tôi rồi!”
Hôm ấy, bà đang ngoài than vãn với xóm bỗng có người hét to:
“Cháy rồi! Cháy rồi!”
Mọi người ngẩng lên, lửa từ sân sau nhà Canh bốc ngùn ngụt, rất nhanh đã thiêu rụi nửa căn nhà.
Hồ Khả trong sân, cười khoái trá:
“Cho người nhét bí đỏ mồm tôi, ăn, ăn, ăn! Ăn chết cả nhà người !”
mẹ Canh hoảng loạn lao nhà ôm vội những thứ giá trị.
lửa quá lớn, là nhà đất, mấy chốc cả căn nhà đã sụp xuống.
Có người báo cảnh .
Khi công an , Hồ Khả lập tức khóc lóc kể lể:
“Em có bầu, muốn ăn gà mẹ chồng bắt ăn cả chục bí đỏ. Em tức quá nên tự bếp hầm gà, ai ngờ không nhóm lửa, may cháy lan ra sau nhà…”
Cảnh điều tra, là mâu thuẫn gia đình, đành lập biên bản hòa giải.
tai họa không dừng ở đó:
Canh hít quá nhiều khói, ngất xỉu không tỉnh.
Mẹ Canh bị xà nhà rơi xuống, gãy luôn cả chân.
Canh Vệ lúc này đúng là khốn đốn cực điểm: vừa phải chạy bệnh viện chăm mẹ nằm liệt giường hôn mê, vừa phải hầu hạ Hồ Khả đang mang bầu.
Chị gặp tôi, hả hê kể:
“Cô không đâu, Canh Vệ thảm lắm. Hai tháng sau, Hồ Khả sinh con gái, liền vội vàng ly hôn, quẳng đứa bé cho anh ta.
Giờ hay rồi, vừa phải nuôi mẹ bệnh tật, vừa phải nuôi con nhỏ.
Dương Tiểu Tần này, ông trời có mắt lắm, làm việc ác sớm muộn cũng phải trả giá thôi.”
Tôi khẽ cười.
Xách giỏ hoa đưa cho chị , chân thành nói:
“Nhờ có chị giúp đỡ, này của em mới có thể vững.”
Chị vỗ tay tôi, giọng mạnh mẽ:
“ ta đều là phụ nữ, phụ nữ phải giúp nhau. Nhìn cô sống tốt thế này, chị cũng mừng thay.”
Tôi nắm chặt tay chị, lòng tràn đầy ơn.
Tôi hiểu, những tháng về sau, cuộc đời tôi nhất định sẽ càng khởi sắc.
-Hết-