Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tỷ tỷ tài mạo song toàn, nhưng lại thích dùng bức chân dung của ta để thử lòng nam nhân.
Mỗi đối phương nhìn bức họa mà nhiệt giảm sút, tỷ ấy gí gương sát mặt ta, ép ta phải nhìn khuôn mặt xấu xí của chính mình, giả vờ thở dài tiếc nuối:
“Hầy, lại là một kẻ trông mặt mà bắt hình dong. Chẳng lẽ đời này không có người đàn ông nào không trọng ngoại hình sao?”
Thế nhưng, Thái tử sau bức họa của ta, vẫn nhiệt trao đổi thư với tỷ tỷ.
Tỷ ấy vui sướng, cho ngài ấy biệt với những gã đàn ông tầm thường .
Tỷ đắc ý : “Đến điện hạ phát hiện ra ta không những không xấu mà có nhan sắc khuynh , ngài ấy nhất vui mừng khôn xiết.”
Thế là, trong bữa tiệc, tỷ ấy đột nhiên làm rơi khăn voan, cố ý để Thái tử nhìn dung nhan của mình, mưu toan làm ngài kinh ngạc đến ngẩn ngơ.
Ngờ đâu, Thái tử mặt không biến sắc, ngược lại nhìn ta bằng vẻ mặt mừng rỡ:
“Bối Bối, Cô cuối cùng cũng gặp nàng .”
01
Ánh mắt Tiêu Lương Du rực lửa.
Ta nhìn hình bóng của chính mình phản chiếu trong đôi mắt hắn — một khuôn mặt dù đã đeo khăn voan nhưng vẫn không che giấu vết bớt đỏ tươi một mảng lớn, vệt bớt loang lổ lan tận đến đuôi mắt, chân mày.
Quy củ ngàn xưa của nhà họ chúng ta: nhi dòng họ chúng ta nhỏ phải luôn đeo khăn voan che mặt. Quy này nhằm mục đích tránh xa những nam nhân chỉ biết đánh giá người qua vẻ bề ngoài, để chỉ chọn những người trọng tài nhân phẩm làm rể.
Bản ý của quy củ này vốn dĩ rất tốt. Nhưng chiếc khăn voan này đeo lên mặt ta, lại giống “giấu đầu lòi đuôi”. Nó thể đang tuyên cáo với người đời : Ta, Hân Bối, đang lợi dụng quy củ này để che đậy xấu xí của chính mình.
Nhưng xem ra, Tiêu Lương Du quả thực không phải kẻ đánh giá người qua vẻ bề ngoài. Hắn luôn đinh ninh người trao đổi thư với hắn là ta, chứ không phải tỷ tỷ.
Vì chữ ký tỷ ấy để lại trong thư là: “Bối Bối”.
“Bối Bối” vốn là nhũ danh của ta. Năm ta sáu tuổi, tỷ tỷ bảo tỷ ấy thích nhũ danh của ta hơn nhũ danh của tỷ ấy. Thế là nhũ danh của ta trở của tỷ tỷ. Phụ mẫu cũng chẳng buồn đặt cho ta một cái gọi ở nhà nào .
Người ngoài không biết chuyện này, nhìn chữ “Bối Bối”, họ tự nhiên liên tưởng đến của ta là Hân Bối nghĩ đó là thư của ta, âu cũng là chuyện bình thường. Dẫu sao, người chủ động viết thư cho Tiêu Lương Du trước là tỷ tỷ, xưng là “ nhi nhà họ ”, đối phương làm sao biết là trưởng hay thứ .
Tỷ tỷ cố dùng nhũ danh để ký nhằm tăng thêm thân thiết. Tỷ ấy cũng tự tin tài danh của mình đã vang xa, chắc chắn không bị nhầm ta.
Chỉ là giờ phút này, hành động đó lại “gậy ông đập lưng ông”.
Tiêu Lương Du ta chính là người bấy lâu nay tâm giao cùng hắn, ân cần hỏi han thân thiết, tỷ tỷ – người vốn đang nắm chắc phần thắng, đinh ninh Thái tử bị nhan sắc của mình làm cho mê mẩn – bỗng chốc hoảng loạn.
02
Tỷ tỷ ba bước gộp làm , đi thẳng về phía ta Tiêu Lương Du.
Tỷ ấy vội vã hành lễ, mở miệng giải thích mình là người trao đổi thư bấy lâu nay. Nhưng ta đâu để tỷ ấy toại nguyện, ta cất giọng dịu dàng:
“Điện hạ, đây là tỷ tỷ của Bối Bối, Hân Duyệt.”
Tiêu Lương Du phát hiện ra chỉ là chuyện sớm muộn. Tuy nhiên, ngay lúc này, ta cứ muốn làm cho tỷ tỷ tức nghẹn. Dù sao thì ta cũng từng sở hữu cái “Bối Bối” này, tính ra ta cũng chẳng dối.
Tiêu Lương Du lúc này dời mắt sang nhìn tỷ tỷ. Hắn mỉm cười gật đầu:
“Quả không hổ là tỷ tỷ của Bối Bối, đuôi mắt chân mày của tỷ muội các nàng đúng là có nét rất giống nhau.”
Đáy mắt tỷ tỷ lóe lên tia vui mừng:
“Điện hạ, ta muội muội không chỉ giống nhau ở đuôi mắt hay chân mày, mà ngũ quan cũng rất tương đồng. Nếu điện hạ không tin, ngài nhìn xem.”
đoạn, tỷ ấy nhanh tay khoác lấy cánh tay ta, bất thình lình giật phăng chiếc khăn voan mặt ta xuống, phơi bày khuôn mặt phủ đầy vết bớt đỏ trước ánh nhìn của tất cả mọi người.
Trong bữa tiệc, lập tức có người không nhịn mà kinh hô lên:
“Trời ơi!”
“Mặt mũi con người sao lại có thứ thế, không phải là dịch bệnh truyền nhiễm gì đó chứ?”
“Tướng mạo đỏ máu, xui xẻo , hèn gì phải luôn đeo khăn voan.”
“ người này là tỷ muội ruột thịt do một mẹ sinh ra sao?”
Nụ cười mặt Tiêu Lương Du đã vụt tắt, thay đó là một vẻ lạnh lẽo.
Tỷ tỷ tiện tay véo mạnh một cái phần thịt mềm cánh tay ta, ám chỉ ta mau chóng tự mình ra . Nhưng ta vẫn bướng bỉnh đứng sừng sững tại chỗ, không một lời.
Cung bên cạnh Tiêu Lương Du vội vàng nhặt chiếc khăn voan rơi đất lên, đưa lại cho ta. Ta lắc đầu: “Đã bẩn , không đeo nữa.”
Một lát sau, Tiêu Lương Du lên tiếng: “Bối Bối, nàng bị thương , mau theo Cô ra hậu điện, Cô bôi thuốc cho nàng.”
Lúc này ta sờ lên mặt ra, do động tác giật khăn của tỷ tỷ quá mạnh, chiếc móc sắt nhỏ xíu dùng để cố khăn tóc đã cào rách một mảng trán ta. Hóa ra ta không hề khóc, thứ ướt đẫm chảy dọc xuống má ta, là máu.
Vì vết bớt mặt ta vốn đã có màu đỏ máu, nên ban đầu chẳng ai phát hiện ra ta đang chảy máu. Chỉ có Tiêu Lương Du – người mà tỷ tỷ cho chắc chắn thất vọng trước dung mạo của ta – đã nhìn mặt ta chăm chú đến mức trở người đầu tiên phát hiện ra ta bị thương.
Tròng mắt tỷ tỷ đảo một vòng, liền bày ra vẻ mặt xót xa nhìn ta:
“Hân Hân, tỷ tỷ đã bảo muội biết bao nhiêu lần , trong lòng tỷ, Hân Hân là người đẹp nhất. Không cần phải dùng cái móc cài đó gắn chặt tóc để che kín cả khuôn mặt vậy. Muội ra nông nỗi này, làm người làm tỷ tỷ là Bối Bối đây đau lòng lắm.”
chữ “Bối Bối”, tỷ ấy cố nhấn mạnh, cốt để Tiêu Lương Du ra tỷ ấy là người ký “Bối Bối” trong thư. Tỷ ấy thậm chí bịa ra cho ta một cái nhũ danh “Hân Hân” mà ta chưa từng có.
Chắc hẳn lúc này Tiêu Lương Du nghĩ ta là một kẻ không thủ đoạn, vì muốn đoạt chú ý của hắn mà không tiếc tráo đổi bức họa, lại công khai mạo danh tỷ tỷ. Hắn liếc nhìn tỷ tỷ một cái, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Trong mắt tỷ tỷ lập tức xẹt qua tia đắc ý.