Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ta nghĩ, ta tát tỷ ấy một cái. Dù sao tiếng ác đã mang, nếu không chuyện ác , chẳng phải ta chịu ánh khinh miệt của bao người một cách uổng phí sao?

“Chát!”

Một vết đỏ rực chói lọi in hằn mặt tỷ tỷ. Tỷ ấy trợn tròn nhìn ta không dám tin. sảnh tiệc ồ lên kinh ngạc.

Giây phút ấy, ta bỗng thấy hơi tiếc. Chỉ trách ta quá nhỏ. Nếu không, khuôn mặt của tỷ ấy đã sưng vù lên rồi.

Tỷ tỷ rưng rưng nước , trông bộ dạng “ta thấy mà ”: “Hân Hân, sao muội có thể đối xử với tỷ tỷ như vậy?”

Ở nhà có bao giờ tỷ ấy gọi ta như đâu, cái tên bịa đặt này gọi trơn tru gớm.

Ta mỉm cười nhẹ nhàng:

“Tỷ tỷ, tỷ cảm ơn ta mới đúng. Nhờ cái tát này, một đứa muội muội vừa xí vừa độc ác như ta đã hoàn toàn nền cho tỷ. Bây giờ ai nhìn vào sẽ thấy tỷ đáng , xinh đẹp vô cùng lương thiện.”

Thấy vẫn chưa đã thèm, ta giơ lên, tính tát thêm cái nữa. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp , ta đã nắm .

Ta ngoảnh lại, là Tiêu Lương Du. Đôi hắn sâu thẳm, không thể nhìn thấu hắn đang nghĩ gì.

“Đánh đủ chưa? Đủ rồi hậu bôi , vẫn đang chảy máu kìa.”

Nói rồi, Tiêu Lương Du kéo ta đi về hướng hậu .

Tỷ tỷ vội vàng bám :

hạ, xin lỗi ngài, muội muội ta tính tình không cho lắm, là do ta không quản giáo nghiêm. Nhưng muội ấy chảy nhiều máu như vậy, ta sự rất lo lắng, xin cho phép ta đi hai người.”

Ta ở trán, nhưng có lẽ tai ta còn đau hơn. Xung quanh không ngừng vang lên lời đâm chọc:

“Địch Hân Duyệt muội muội bắt nạt ngay giữa chốn đông người mà vẫn có tấm bao dung như , đúng là một cô nương !”

người nết!”

Thái giám tổng quản Trương Bạch Lâm vì quá đau cho tỷ tỷ, từ trong góc xông mắng mỏ ta một câu: “Đồ xí!”

Ta đám người này cách nhau một khoảng cách xa xôi như biển rộng núi cao. Nhưng khi họ phóng lưỡi dao sắc nhọn đó về phía ta, khoảng cách ấy lại gần trong gang tấc, khiến ta không có chỗ nào để trốn tránh.

03

Tiêu Lương Du sai cung nhân loại kim sang dược nhất đến.

hạ, chỉ kim sang dược thôi sao? Vết mặt Địch Đại cô nương, có cần thêm dược cao tiêu sưng không ạ?”

Hắn lắc đầu: “Là có ba phần độc, mặt của Địch Đại cô nương nhất không dùng thêm gì .”

Nhân lúc Tiêu Lương Du dời tầm nhìn, tập trung vào lọ , tỷ tỷ liền nhướng mày khiêu khích ta. Chúng ta lớn lên cùng nhau, ta quá hiểu tỷ ấy. Tiêu Lương Du nói “là ba phần độc”, lại chỉ cho ta, tỷ ấy tưởng rằng mình coi trọng hơn, lại thắng ta một ván rồi.

Nhìn nửa khuôn mặt bên trái ngày càng sưng to của tỷ ấy, ta nhận lúc nãy mình đã đánh giá thấp bản thân. Tuy ta nhỏ, nhưng lại khá có lực, đủ để đánh sưng mặt tỷ tỷ. lắm. Ta lại bắt đầu thấy vui vẻ rồi.

Tiêu Lương Du không vui nhìn ta: “Nhìn kìa, trán rách toạc một mảng lớn như , không biết kêu đau mà giờ này vẫn còn cười .”

Hắn cẩn thận lau sạch vết bôi cho ta, đoạn thở dài:

“Thôi bỏ đi, trách Cô không sớm kéo vào bôi , hại chảy nhiều máu đến vậy.”

Tỷ tỷ vội chen lời: “Sao có thể trách hạ , ta đã nói với Hân Hân không biết bao nhiêu lần rồi, đừng có hổ mà che kín mặt như , nhưng muội ấy nào có chịu nghe…”

Ta không nhịn cười lạnh: “Trách ta sao? Nếu không phải tỷ vì phô bày nhan sắc của mình, cố tình giật phăng khăn voan của ta xuống để sự xí của muội muội nền cho tỷ, ta có không?”

Ý định ban đầu của ta chỉ là cho tỷ ấy khó chịu, nhưng sự kìm nén chất chứa trong đáy ta đã hoàn toàn bùng nổ vào khoảnh khắc tỷ ấy công khai giật khăn che mặt của ta. Sự việc đã đến nước này, ta tỷ ấy đã hoàn toàn trở mặt. ta tiếp tục như trước đây, vì danh tiếng gia tộc mà một “kẻ câm như hến” ư? Không đời nào.

“Oa…”

Tỷ tỷ che mặt khóc lóc: “Hân Hân, sao muội có thể nghĩ về tỷ như vậy? Tỷ chỉ muội tự tin hơn thôi. Muội chỉ là mặt có vết bớt, đâu có gì là không thể gặp người…”

Tỷ ấy diễn sâu. Ta biết, dưới lớp vỏ bọc mỹ mạo của tỷ ấy, dù một kẻ xí như ta có nói gì, người khác sẽ không tin. Nhưng ta thực sự đã chịu đựng quá đủ rồi. Bây giờ ta nói gì, ta sẽ nói hết .

Người đứng cạnh ta, Tiêu Lương Du, lại lên tiếng trước:

“Địch Đại cô nương nói đúng, Bối Bối chỉ là mặt có vết bớt, đâu có gì không thể gặp người. Thực , diện mạo của hai tỷ muội các đúng là có vài phần rất giống nhau.”

Tiêu Lương Du như thể không hề nghe thấy tỷ tỷ hết lần này đến lần khác gọi ta là “Hân Hân”, hắn vẫn kiên định gọi ta là “Bối Bối”.

mặt tỷ tỷ hiện lên một tia bất an. Tỷ cắn môi, không thèm vòng vo nữa, trực tiếp nói thẳng sự : “ hạ, thực ta mới chính là…”

Lời tỷ ấy chưa kịp dứt đã sững sờ, trong đầy vẻ khiếp sợ. Ta nhìn ánh của tỷ, đập vào là một bức họa sao chép đã lồng trong khung gỗ tinh xảo, treo trang trọng tường.

Người trong bức họa, chính là ta.

Thấy ta tỷ tỷ đều ngẩn người kinh ngạc, Tiêu Lương Du khẽ đỏ mặt, hơi cúi đầu ngượng ngùng:

“Dù sao là bức họa của người trong , Cô đã vẽ lại thêm vài bức, treo ở khắp nơi có thể nhìn thấy.”

Lỗ tai ta như hỏng, ta không thể hiểu nổi gì mình vừa nghe. Tiêu Lương Du đối diện với khuôn mặt này của ta, mà nói là “người trong ”?

Trong ngày trao đổi thư từ với hắn, tài tình phẩm đức mà tỷ tỷ phô bày, thực sự đã khiến Tiêu Lương Du không cần nhìn mặt mà yêu sâu đậm tâm hồn của ta sao? Hay là, hắn ngốc rồi?

nào đi nữa, ta không thể để Tiêu Lương Du tiếp tục hiểu lầm, nếu không chuyện này sẽ khó bề cứu vãn. Ta vừa định mở miệng nói rõ sự , bỗng thấy má truyền đến một cảm giác ẩm ướt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.