Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngày người ta tìm thấy lá thư ấy, trời Hà Nội đổ một cơn mưa rất to. Nó nằm im lìm trong một hộp gỗ cũ kỹ trên gác mái của căn số 27 phố Hàng Bạc, phủ đầy bụi bặm và bị kẹt c.h.ặ.t sau một thanh xà đã mục nát. căn không bị phá dỡ để xây mới, có lẽ chẳng bao giờ có biết đến sự tồn tại của nó. Người nhân trẻ nắp hộp chỉ một chút tò mò hiếu kỳ. Bên trong không có vàng bạc, cũng chẳng có tờ đất giá trị, chỉ có một phong thư màu vàng đã ngả sang sắc nâu trầm theo dấu vết của thời gian.
Ngoài bì thư là chữ viết tay nắn nót nhưng đã phai màu: “Gửi Lan. em còn anh.” Phong thư không ghi địa chỉ, không dán tem và cũng chẳng có dấu bưu điện. Dường như, nó chưa từng được gửi đi. Ở góc dưới cùng là một mốc thời gian: ngày 15 tháng 10 năm 1983 – nghĩa là đã mươi ba năm trôi qua.
Người nhân định tiện tay vứt bỏ, nhưng một phóng viên trẻ tên Minh tình cờ có mặt tại hiện trường đã xin mang lá thư về. Tối hôm đó, Minh ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, nhìn phong thư rất . Cậu không hiểu sao, nhưng có điều gì đó trong nét chữ kia khiến lòng cậu trĩu nặng. Cuối cùng, Minh quyết định thư.
Bên trong chỉ có ba trang . Trang đầu tiên bắt đầu bằng những nghẹn ngào:
“Lan à. em đang đọc những này, có lẽ anh đã đủ can đảm để gửi nó. Hoặc cũng có thể, anh đã không còn trên đời nữa.”
Từng chữ tiếp theo như một thước phim quay chậm, kéo Minh chuyện tình yêu của nhiều thập kỷ trước. Người viết thư tên Hoàng. Năm 1983, khi ấy Hoàng mới hai mươi lăm tuổi và đem lòng yêu sâu sắc một cô gái tên Lan. Họ là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên giữa những phố cổ rêu phong của Hà Nội. Lan phụ mẹ bán hàng bên hiên phố, còn Hoàng là một anh thợ sửa đồng tỉ mỉ. Cuộc sống của họ ngày ấy tuy nghèo khó, gian truân nhưng lại là khoảng thời gian đẹp đẽ và rực rỡ nhất trong cuộc đời anh.
Trong thư, Hoàng bồi hồi kể về buổi chiều cuối cùng hai người hẹn gặp nhau bên bờ . Ngày hôm đó, Lan bùi ngùi thông báo cô đã được báo đi xuất khẩu lao động sang Đông Âu, và ba tháng sau sẽ phải lên đường. Nghe tin ấy, Hoàng im rất . Thực ra, anh đã chuẩn bị sẵn một nhẫn trong túi áo để cầu hôn cô ngày hôm đó, nhưng cuối cùng anh lại không đủ can đảm để lấy nó ra.
Hoàng viết: “Anh sợ. Không phải sợ em từ chối, mà sợ em đồng ý, anh sẽ không thể cho em một cuộc sống tốt đẹp.”
Đọc đến đây, Minh bất chợt khựng lại. Cậu chợt đến bản thân mình. Cậu và người yêu hiện tại đã bên nhau ba năm, cậu đã ba lần lên kế hoạch cầu hôn nhưng cả ba lần đều tự mình từ bỏ. Cảm giác bất lực và tự ti của Hoàng ngày ấy sao mà giống cậu lúc này đến thế.
Minh người một lát rồi tiếp tục đọc. Sau khi Lan rời đi, Hoàng lao việc như thiêu như viết để trốn tránh nỗi cô đơn. Anh một hàng sửa chữa đồng nhỏ, rồi việc ăn dần phát triển thuận lợi, anh bắt đầu kiếm được nhiều tiền hơn. Mỗi khi nỗi Lan cồn cào kéo đến, anh lại tự nhủ với lòng mình: “ thêm một chút nữa. khi khá giả hơn, khi thành hơn rồi sẽ đi tìm cô ấy.”
Thế nhưng, cuộc đời chẳng bao giờ đứng yên để chờ một . Sang năm thứ hai, anh nghe tin Lan đã kết hôn ở xứ người. Năm thứ ba, có người bảo cô đã sinh . Đến năm thứ năm, mọi sợi dây liên lạc đứt gãy, anh không còn được bất kỳ tin tức nào của cô nữa. Hoàng chua chát viết: “Anh đã nghĩ mình quên được em, nhưng hóa ra không phải.”
Bức thư tiếp tục bằng những chữ đứt quãng, có những nét mực bị nhòe đi nước của người viết: “Anh vẫn giữ vé xem phim đầu tiên của chúng ta. Anh vẫn hôm em đổ cốc nước lên áo anh. Anh vẫn cả mùi hoa sữa nồng nàn đêm đó. Có những ký ức nhỏ bé đến mức chẳng nghĩ mình sẽ , vậy mà anh lại mang theo chúng suốt cả một đời.”
Minh đọc đến đây thì đồng trên tường đã chỉ hai giờ sáng. Ngoài sổ, cơn mưa đêm vẫn rơi rỉ rả không ngớt, nhưng cậu không cách nào dừng lại được. Đến trang cuối cùng, chuyện đột ngột rẽ sang một hướng khác. Hoàng thú rằng năm 1983, anh phát hiện mình mắc phải căn bệnh tim nghiêm trọng. Bác sĩ nói anh chỉ có thể sống thêm vài năm, hoặc thậm chí là vài tháng, không có thể nói trước được điều gì.
Đó mới là lý do thật sự khiến anh không dám cầu hôn Lan năm ấy. Không phải anh sợ cái nghèo, mà anh sợ sẽ bỏ lại cô bơ vơ một mình trên đời. Anh không muốn cô gắn c.h.ặ.t cuộc đời và thanh xuân của mình với một người đàn ông có tương lai quá ngắn ngủi. vậy, anh đã chọn cách im và đẩy cô ra xa.
Cổ họng Minh nghẹn đắng. Suốt hơn mươi năm qua, bí mật này đã bị chôn vùi trong bụi bặm gác mái. Không một biết đến nó, và có lẽ ngay cả Lan cũng hoàn toàn không hay biết. cuối cùng của bức thư như một tự tình xé lòng: “ em từng nghĩ anh không yêu em đủ nhiều để giữ em lại, thì em đã nhầm. Anh yêu em nhiều đến mức chấp để em ra đi.” Lá thư kết thúc đột ngột ở đó, không một tạm biệt, cũng chẳng có chữ ký, chỉ còn lại một khoảng trắng mênh m.ô.n.g.
Minh ngồi người và mất ngủ suốt đêm hôm đó. Sáng hôm sau, cậu quyết định một điều mà cậu cũng thấy thật điên rồ: đi tìm Lan. Tìm kiếm một người phụ nữ chỉ được nhắc đến bằng một cái tên gọi phổ biến, sau hơn mươi năm mất dấu, khả năng thành gần như bằng không.
Thế nhưng Minh vẫn bắt đầu cuộc hành trình. Cậu đăng bài tìm người trên các trang mạng xã hội, liên hệ với quyền địa phương và lặn lội đến hỏi thăm từng người già trong khu phố cổ. Ba tuần liên tiếp trôi qua trong vô vọng, đúng lúc Minh đã kiệt sức và định bỏ cuộc, thì một cuộc điện thoại bất ngờ xuất hiện. Một cụ bà gần tám mươi tuổi gọi điện nói rằng bà từng là hàng xóm cũ của Lan. Bà còn cho biết một thông tin quý giá: Lan đã ly hôn và trở về Việt Nam từ nhiều năm trước, hiện đang sống một mình ở Hải Phòng.
Minh lập tức bắt xe lên đường. Ngôi nhỏ của bà Lan nằm khuất cuối một ngõ yên tĩnh. Người phụ nữ ra cho Minh đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bà đã bạc trắng nhưng đôi vẫn vẹn nguyên vẻ hiền hậu năm nào. Khi Minh hỏi: “Cô có phải là cô Lan không ạ?”, người phụ nữ thoáng sững sờ, rồi rất sau mới khẽ gật đầu.
Minh chậm rãi trao lại lá thư cũ. Vừa nhìn thấy nét chữ thân thuộc ngoài phong bì, hai bàn tay bà Lan lên bần bật. Bà lảo đảo ngồi xuống ghế, không thốt nên , phải mất gần một phút mới có thể dùng đôi tay rẩy bóc phong thư ra. Minh không muốn phiền khoảnh khắc thiêng liêng ấy nên chủ động bước ra ngoài sân. Cậu đứng dưới khoảng sân nhỏ, lắng nghe tiếng chim hót líu lo, tiếng gió lùa qua kẽ lá, và cả tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở rất khẽ từ trong vọng ra.
Gần một giờ đồng sau, bà Lan bước ra sân với đôi đỏ hoe. Bà trân trọng cầm lá thư trên tay như đang nâng niu phần tuổi trẻ đã mất của mình. Bà nghẹn ngào hỏi: “Hoàng mất chưa cháu?”
hỏi khiến Minh c.h.ế.t : “Cô… cô không biết gì sao ạ?”
Bà Lan cay đắng lắc đầu. Minh xót xa kể lại những thông tin mà cậu tìm hiểu được: Chú Hoàng đã qua đời năm 1987, tức là chỉ năm sau khi viết bức thư ấy. Cho đến tận lúc nhắm xuôi tay, chú không cưới vợ, cũng không có cái, hàng đồng được để lại cho người em trai quản lý. Bà Lan cúi đầu, từng giọt nước nóng hổi lăn dài rồi rơi xuống nhòe thêm trang cũ. Phải mất một lúc , bà mới nghẹn ngào thốt lên: “Suốt hơn mươi năm qua, cô vẫn luôn oán trách và nghĩ rằng ông ấy không đủ yêu mình nên mới buông tay dễ dàng như thế…”
Minh im, không biết phải trả bà thế nào cho trọn vẹn. Lúc này, bà Lan bỗng nở một nụ cười buồn đến lạ kỳ. Bà bảo: “Cô cũng giữ một lá thư.” Nói rồi, bà đứng dậy đi trong , ít phút sau quay ra với một hộp nhỏ cũ kỹ. Bên trong là một phong thư khác, cũng đề năm 1983 và người là Hoàng, nhưng nó cũng giống như bức thư kia, chưa từng được gửi đi.
Bà Lan ra cho Minh xem, bên trong chỉ vỏn vẹn một chữ ngắn ngủi nhưng đau đớn: “Em sẽ từ chối chuyến đi nước ngoài anh nói một . Chỉ cần một giữ em lại thôi…”
Cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim Minh. Hai người, hai lá thư, hai tình yêu sâu sắc như núi, nhưng lại đổi lấy mươi năm bỏ lỡ và chia ly trong hiểu lầm. Tất cả chỉ ngày ấy, không một trong hai người có đủ can đảm để thành thật nói ra những điều mình đang suy nghĩ.
Trước khi Minh chào từ biệt để ra về, bà Lan gọi cậu lại, ánh tràn ngập sự biết ơn: “Cảm ơn cháu.” Minh ngơ ngác: “ điều gì ạ?” Bà Lan nhìn xuống lá thư, khẽ mỉm cười: “ cuối cùng, ở cái tuổi gần đất xa trời này, cô cũng biết được rằng mình đã từng được yêu thương nhiều đến thế.”
Trên chuyến xe khách trở về Hà Nội, Minh điện thoại ra. Ngón tay cậu dừng lại rất trên một cái tên quen thuộc: Linh – người gái đã luôn ở bên cạnh, chăm sóc và chờ cậu suốt ba năm qua. Người mà mỗi lần nhắc đến chuyện tương lai, cậu đều dùng những lý do quen thuộc để thoái thác: “ anh thêm một chút. anh ổn định hơn. anh thành hơn đã.”
Nhìn những vệt nước mưa dài trên kính xe, Minh bỗng nhiên thấu suốt một điều: có những thứ trong cuộc đời này, càng chờ thì sẽ càng mất đi. Có những nói, hôm nay không đủ can đảm để thốt ra, thì ngày mai sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội để nói nữa.
Ngay khi xe vừa cập bến, Minh lập tức bấm nút gọi. Đầu dây bên kia nhanh ch.óng vang lên giọng nói ấm áp quen thuộc: “Alo, anh à?”
Minh hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu không còn tìm bất kỳ lý do gì để trì hoãn hay trốn chạy nữa. Cậu mỉm cười, giọng nói đầy kiên định:
“Linh này. Hôm nay anh muốn hỏi em một chuyện quan trọng…”
Ngoài kính xe, bầu trời âm u sau cơn mưa dài đang dần hửng sáng. Giống như có những chuyện tình yêu phải mất cả một đời người mới tìm được đoạn kết muộn màng, nhưng thật may mắn thay, vẫn còn những người trẻ kịp ra để viết tiếp hạnh phúc của đời mình ngay từ ngày hôm nay.