Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Không nói rõ? Nhà họ Thẩm người có biết xấu hổ không? Dùng căn nhà của người khác để cưới vợ?”
Mẹ Lâm ném giấy chứng nhận xuống bàn.
“Thẩm Quốc Cường, người là lừa kết !”
hai cúi đầu.
Sắc Thẩm rất khó coi.
Tôi không chen .
Mẹ Lâm chỉ vào tôi.
“Nếu người đã lừa càng bồi thường. Căn nhà tên cô ta sao? Một đứa trẻ mồ côi cô ta có giữ nổi căn nhà lớn thế này không? cô ta sang tên , coi nhà họ Thẩm con gái tôi một giải thích.”
Tôi bật cười.
“Dì Lâm nói thật thuận miệng.”
Mẹ Lâm liếc tôi.
“Người lớn nói chuyện, đến lượt cô chen vào sao?”
Tôi lấy giấy chứng nhận.
“Trên giấy là tên tôi. Dì đang ngồi trong sân nhà tôi, tôi tặng nhà của mình con rể dì, còn không phép tôi lên sao?”
Lâm Uyển chống bàn lên.
“Hứa Thanh Thanh, cô đừng quên mấy năm nay là ai nuôi cô.”
Tôi thím hai.
Thím hai tránh ánh mắt tôi.
Lâm Uyển bắt được điểm yếu.
“Cô thấy chưa, mẹ còn không dám phủ nhận. Cô ăn của nhà họ Thẩm bao nhiêu năm, bây giờ cô báo đáp một chút có quá đáng?”
Tôi hỏi:
“Báo đáp một chút nghĩa là đưa căn nhà cô sao?”
Lâm Uyển nói:
“Căn nhà này vốn nên thuộc về . Mẹ cô là con gái nhà họ Thẩm, đồ của bà ấy để con cháu nhà họ Thẩm. Sau này cô lấy chồng, chẳng lẽ còn tài sản tổ tiên của nhà họ Thẩm ?”
hai đập bàn.
“ không tài sản tổ tiên! là căn nhà do mẹ Thanh Thanh mua!”
Mẹ Lâm cười lạnh.
“Mua sao? Thanh Thanh chẳng cũng chết rồi sao? Bây giờ người quản lý là nhà họ Thẩm.”
Thẩm vẫn không nói .
Tôi anh ta.
“Anh họ, anh cũng nghĩ vậy sao?”
Anh ta im lặng rất lâu.
Lâm Uyển quay đầu trừng anh ta.
“Anh nói chứ.”
Thẩm cuối cùng cũng lên .
“Thanh Thanh, một cô gái em giữ căn nhà lớn thế này đúng là không an toàn. Hay là tạm thời chuyển sang tên anh, anh đảm em vẫn có thể tiếp tục ở .”
hai lập bật dậy.
“Mày còn biết xấu hổ không?”
Giọng Thẩm cũng cao lên.
“, con vậy là vì gia đình này! Uyển Uyển đang thai, bây giờ nhà họ Lâm ầm lên, con sao? Ly sao?”
Mẹ Lâm lập tiếp .
“Ly cũng được, đứa bé nhà họ Lâm chúng tôi sẽ . Đến lúc đó xem nhà họ Thẩm người còn mũi gặp ai không.”
Thím hai cuống lên.
“Bà thông gia, đừng nói giận.”
Lâm Uyển khóc.
“ , em lấy anh ba năm, đã chịu bao nhiêu ấm ức? Bây giờ đến một chỗ ở ổn định cũng không có, mẹ anh còn vệ người ngoài. Đứa bé này em thật sự không biết có nên sinh hay không.”
Câu ấy vừa nói , chân thím hai đã mềm nhũn.
“Uyển Uyển, con không được nói bậy.”
Lâm Uyển ôm bụng.
“Con không nói bậy. Hứa Thanh Thanh còn chưa chuyển ngày nào, con sẽ không ngủ yên ngày đó.”
Mọi ánh mắt đều dồn lên người tôi.
Tôi cất giấy chứng nhận trở túi hồ sơ.
“Nếu đã vậy, người chuyển .”
Lâm Uyển sửng sốt.
Tôi nói:
“Tôi người ba ngày để tất đồ đạc thuộc về mình ngoài.”
Mẹ Lâm hét lên:
“Cô đuổi chúng tôi sao?”
“ là sân nhà tôi.”
Mẹ Lâm chỉ vào mũi tôi.
“Cô dám!”
Tôi vừa định lên , thím hai đột nhiên quỳ xuống trước tôi.
“Thanh Thanh, thím hai cầu xin con. Uyển Uyển đang thai, không thể bị giày vò. Nếu con đuổi chúng ngoài, đứa bé xảy chuyện , đời này thím hai sẽ không ngủ yên.”
Tôi cúi xuống đỡ bà.
Bà không chịu lên.
“Sau khi mẹ con mất, thím cũng chăm sóc con bao nhiêu năm. Không có công lao cũng có khổ lao. Con hãy nể hai ông bà già này mà nhịn thêm một thời gian.”
Lâm Uyển bên cạnh, đã ngừng khóc.
Mẹ Lâm cũng không lên nữa.
Tất đều đang tôi.
Tôi đỡ cánh tay thím hai, lần đầu tiên cảm thấy gia đình này giống một tấm lưới.
Mắt lưới không lớn, nhưng có thể siết người ta đến không thở nổi.
“Thím hai, thím lên .”
Bà lắc đầu.
“Con đồng ý với thím, thím mới lên.”
hai không nổi nữa.
“Bà lên! Bà quỳ trước một đứa trẻ ?”
Thím hai khóc nói:
“Tôi không quỳ còn thế nào? Ông muốn con trai ly , muốn cháu nội không còn sao?”
Thẩm nhỏ giọng nói:
“Thanh Thanh, chỉ ba tháng thôi. Đợi thai ổn định rồi chúng ta bàn.”
Lâm Uyển lập bổ sung:
“Trong ba tháng này cô chuyển đến căn phòng nhỏ ở sân sau, không được dùng bếp sân trước. Mỗi tháng vẫn đóng mười nghìn tệ tiền sinh hoạt.”
Tôi cô ta.
Cô ta trốn sau cái bụng thai, nói lòng tham của mình một cách hiển nhiên thể hoàn toàn có lý.
Tôi hỏi thím hai:
“ cũng là ý của thím sao?”
khóc của thím hai khựng .
“Thanh Thanh, thím hai không có ý đó.”
“Vậy ý của thím là ?”
Bà không trả được.
Mẹ Lâm mất kiên nhẫn.
“Đừng giả vờ đáng thương nữa. Hoặc đóng tiền ở , hoặc cút ngoài. Trong bụng Uyển Uyển là con cháu nhà họ Thẩm, chẳng lẽ còn không đáng mười nghìn tệ?”
Tôi cầm điện thoại lên.
Thím hai lập nắm tay tôi.