Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

, ôm anh đi.”

Anh ta đưa ra.

Tôi lùi lại một bước, thẳng vào anh ta.

“Lộ Trạch, anh tưởng tôi chia vì anh ngoại tình với Mạnh Thư thôi sao?”

Tôi lắc đầu: “Không phải.”

“Từ lúc anh nói câu ‘ cô độc không hòa đồng, chẳng thích cả’ thì Lộ Trạch từng bảo vệ tôi, người khiến tôi không cần phải bất kỳ đã c.h.ế.t rồi.”

Lộ Trạch sững sờ tôi, đáy hiện vẻ hối hận.

Nhưng anh ta vẫn không cam tâm.

, là anh nói sai rồi.”

“Nhưng lúc đó tôi an ủi Mạnh Thư, chứ không hề thực nói em không tốt…”

Tôi không nhịn được mà bật cười: “Anh thừa tôi sợ nhất là nghe người ta nói gì về mà.”

mà vì an ủi Mạnh Thư, anh có thể không chút do dự hạ thấp tôi.”

quan trọng hơn , chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?”

Lộ Trạch cứng đờ người.

“Lộ Trạch, anh đi đi.”

“Sau đừng đến tìm tôi nữa, tôi không anh thêm lần nào nữa.”

có người thân thiết nhất mới điểm yếu nào bạn là đau đớn nhất.

Nhưng nếu thực yêu thương đối phương, dù có cãi vã chia , người ta cũng sẽ không đ.â.m những nhát d.a.o .

Ít nhất tôi sẽ không làm .

Có thể , Lộ Trạch và tôi vốn không cùng một kiểu người.

Khi tốt với tôi, anh ta sẽ dành tất cả tình yêu cho tôi.

Nhưng một khi đã hết yêu, anh ta sẽ chĩa mũi d.a.o về phía tôi, coi những gì từng làm cho tôi một bố thí ban ơn.

Mà tôi mang trong một trái tim chân thành thì không cần bất cứ bố thí nào cả.

Lộ Trạch tôi, đáy tràn ngập van nài và không cam tâm.

Nhưng tôi đã chẳng chút gợn sóng.

Tôi quay người đi vào ký túc xá, không thèm để ý đến anh ta nữa.

10.

Lộ Trạch vẫn không chịu đi, ngày nào cũng đến cửa ký túc xá canh chừng.

Sáng mang theo bánh bao, tối lại xách đồ ăn đêm.

Các bạn cùng phòng tò mò vô cùng, xúm lại hỏi han hóng hớt.

Tôi cũng chẳng giấu giếm gì, kể lại đầu đuôi việc cho họ nghe.

Các bạn cùng phòng giận dữ, hôm sau Lộ Trạch thì mắng anh ta là “gã tồi”.

Bác quản lý ký túc xá cũng gọi bảo vệ đến đuổi Lộ Trạch ra ngoài.

Nghe nói anh ta không chịu đi, canh trước cổng trường suốt một tuần, cuối cùng cảm lạnh sốt cao mới đành phải rời đi.

Nhưng đó là chẳng liên quan gì đến tôi.

Tôi cuối cùng cũng được yên ổn.

Nhưng chẳng được yên tĩnh bao lâu, Mạnh Thư lại tìm tới.

Cô ta vẫn luôn là kiểu người tinh tế rạng rỡ, mà hôm nay lại chẳng hề trang điểm.

Vẻ mệt mỏi trên gương mặt hòa cùng giận dữ trong đôi , không sao che giấu nổi.

“Chu , Lộ Trạch đã tuyệt giao với tôi rồi, giờ cậu hài chưa?”

Thật là khó hiểu, tôi ôm chồng sách rồi lướt qua cô ta.

Nhưng Mạnh Thư lại lao , túm áo tôi: “Nói đi!”

“Tôi đã trả lại Lộ Trạch cho cậu rồi, cậu nào nữa?”

“Nếu không phải vì hai người là thanh mai trúc mã thì với cái tính , cậu nghĩ có tư làm bạn gái anh ấy sao?”

Cái giọng điệu bề trên hệt Lộ Trạch.

Đây mới chính là bản chất thật Mạnh Thư.

Vỏ bọc bạn thân thực chất trong luôn coi thường và tìm hạ thấp tôi.

Tôi hất cô ta ra: “Làm bạn gái anh ta là ân huệ ban cho tôi chắc?”

“Mạnh Thư, cậu thích anh ta thì cứ đi mà theo đuổi, đừng có danh nghĩa tôi để làm mấy trò hèn hạ, rồi lại ra vẻ là người chịu thiệt thòi.”

“Thứ người , tôi không hề thèm khát.”

Mạnh Thư nghe liền cười gằn: “Ha, không thèm khát?”

đã bám Lộ Trạch miếng cao dán cả mười năm nay hả?”

“Cậu tớ ghét nhất điểm nào ở cậu không? Rõ ràng là cậu nên cầu xin anh ấy, mà cứ làm ra vẻ cần anh ấy dỗ dành cưng chiều, cái loại vừa làm mà đòi giữ hình tượng, cậu đang diễn vở kịch gì ?”

Có vài bạn không hiểu gì cũng xúm lại xem.

Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã sợ đến đỏ bừng mặt, để mặc người ta vu khống mà chẳng thể nói lại một câu.

Nhưng lần , tôi lại chẳng hề hoảng loạn chút nào.

tôi và Lộ Trạch liên quan gì đến cậu à?”

“Cậu với anh ta cũng quen được hai ba năm, cậu có tư gì mà xen vào?”

“Với lại, tôi chia không phải cậu nên vui mừng sao? Sau có thể thoải mái mà lén lút rồi.”

“Sao? Chẳng lẽ thiếu đi tôi thì hai người không mập mờ được nữa à?”

Đám sinh viên vây quanh nghe thì ngẩn cả người.

Các bạn cùng phòng nhân cơ hội đó đem Mạnh Thư và Lộ Trạch tung ra.

Đám bạn kinh ngạc: “Đây chẳng phải là định nghĩa chuẩn bạn thân độc hại sao?”

“Ái chà, chính là gã cặn bã đang chặn cổng trường kia kìa, trông thì người ngợm đàng hoàng mà sao lại hãm không .”

“Cạn lời, bạn thân thật thì phải giữ khoảng chứ? Cô ta rõ ràng là loại trà xanh hám trai rồi.”

Mạnh Thư nói đến mức đỏ bừng mặt, quay sang nổi cáu với mọi người: “Các người tưởng cô ta là loại tốt đẹp gì chắc?”

“Từ nhỏ cô ta đã không được ưa, nếu không có Lộ Trạch bảo vệ thì chắc cô ta đã bắt nạt đến c.h.ế.t từ lâu rồi.”

“Năm cô ta ôn thi đại , không bao nhiêu nữ sinh trong trường tỏ tình với Lộ Trạch. Nếu không phải tôi đứng ra canh chừng thì cô ta nghĩ cơ hội sao?”

“Suy cho cùng, cô ta phải cảm ơn tôi mới đúng!”

Các bạn cú phát ngôn gây sốc làm cho đờ người: “Mẹ ơi, lần đầu có người làm tiểu tam mà nói thanh cao thoát tục .”

“Cô ta trường nào ? Nhà trường không quản lý à?”

“Nói được mấy câu , chắc gia đình phải đi mời cao nhân về trừ tà rồi.”

“Đừng làm giá gạo nếp tăng là được rồi.”

Tôi cũng cạn lời luôn.

Cạn lời đến mức cảm việc phản bác cô ta cũng là hạ thấp chính .

Tôi ôm sách, chuẩn đi tới thư viện.

Mạnh Thư lại lao tới kéo tôi: “Không được đi!”

Móng sắc nhọn vạch mặt tôi.

Đúng lúc tôi định tránh thì một bóng người từ bên cạnh lao ra.

Một kéo mạnh Mạnh Thư ra.

11.

Là Lộ Trạch.

Anh ta chằm chằm vào Mạnh Thư, ánh tràn đầy âm hiểm mà tôi chưa từng bao giờ.

cho phép cô đến tìm ?”

“Tôi có từng cảnh cáo cô là không được kéo cô ấy vào cuộc không!”

“Tại sao không thể kéo cô ta vào cuộc?” Mạnh Thư đỏ Lộ Trạch.

“Anh đối tốt với cô ta , tại sao cô ta lại đối xử với anh ?”

Lộ Trạch nổi giận: “Tôi đối tốt với , đó không phải việc cô.”

“Nhưng tôi đau thay cho anh mà!” Mạnh Thư hét : “Từ nhỏ đến lớn, toàn là anh bảo vệ cô ta, gánh vác cảm xúc cô ta, nhưng quan tâm đến anh?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.