Tôi qua đ/ời vào năm 32 tuổi.
U/ng th/ư dạ dày giai đoạn cuối, di căn khắp cơ thể.
Năm ấy, ai cũng bảo Đường Đường có số hưởng, cưới được một thanh niên tài giỏi, tương lai sáng lạn, làm việc trong doanh nghiệp nhà nước.
Nhưng không một ai biết.
Chỉ sau một năm bước vào hôn nhân.
Sự ân cần và dịu dàng của Chu Thời An đã biến mất hoàn toàn.
Tôi mắc tr/ầm c/ảm, thân thể cũng dần bị kéo đến suy kiệt.
Mãi đến lúc cận kề hơi thở cuối cùng, tôi mới biết.
Người chồng Chu Thời An của tôi, ở một góc khác trong thành phố, còn có một mái ấm khác với mối tình đầu.
Còn tôi, ở độ tuổi 32 tươi đẹp nhất đời người, lại lẻ loi qua đ/ời trong bệnh viện.
Có lẽ ngay cả ông trời cũng thấy thương tôi.
Vậy nên mới cho tôi được sống lại.