Chỉ vì sức ăn quá khủng, ta trở thành trò cười khắp kinh thành.
Các tiểu thư khuê các khác mỗi bữa chỉ ăn vài miếng, gắp từng hạt cơm nhỏ nhắn như chim sẻ mổ thóc. Còn ta thì khác, cơm phải xúc đầy một chậu mới đủ no.
Vị hôn phu đã đính ước với ta suốt ba năm chỉ ghé phủ dùng đúng một bữa cơm. Sáng hôm sau, hắn lập tức dẫn người đến từ hôn.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Trong bữa ăn ấy, ta một mình xử sạch cả con cừu quay. Cảnh tượng đó khiến hắn đêm về gặp ác mộng, lo sau khi thành thân ta sẽ ăn sạch gia sản nhà họ Thẩm.
Chuyện vừa truyền ra ngoài, ta lập tức trở thành người mà đám công tử thế gia chỉ cần nghe đến tên là đã vội vàng tránh xa.
Mỗi ngày, mẫu thân nhìn ta rồi lại nhìn mâm cơm, buồn đến nỗi nước mắt cứ rơi mãi.
“Hạ Hạ, con ăn ít đi hai miếng được không? Cứ tiếp tục thế này thì thật sự chẳng ai dám cưới con nữa.”
Ta ung dung nuốt nốt miếng thịt kho cuối cùng, sau đó ợ một tiếng đầy thỏa mãn.
Không lấy được chồng thì thôi.
Cùng lắm sau này ta ra đầu phố biểu diễn đập đá trên ngực kiếm cơm.
Thế nhưng ta nằm mơ cũng không ngờ…
Hoàng đế lại đích thân chỉ danh, triệu ta vào Đông cung.