Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Tôi đã đóng gói xong, để cửa rồi. Khi nào tiện thì lấy.”

Tôi không đáp.

Anh ta lại : “… di vật của tôi, lúc tôi dọn dẹp… phát hiện một .”

Tôi quay đầu anh ta.

Anh ta lấy từ trong túi một chiếc , là của bà .

Màn hình vỡ, nhưng sáng được.

Anh ta khóa, lật lịch sử trò WeChat.

người được ghim lên đầu.

Người đầu tiên là tôi.

Người thứ là anh ta.

Anh ta khung chat của tôi.

Đầy màn hình là “bé con” và “canh để ngoài cửa”.

không biết gõ câu dài, mỗi lần đều là vài chữ vài chữ bật .

Nhưng bà nhớ tất lịch trực của tôi.

Thứ ca , thứ tư ca đêm, thứ sáu phẫu thuật.

Bà nhớ hết trong lịch sử trò , giống ghi một cuốn sổ việc thường .

“Bé con thứ tư trực đêm, hầm canh gà.”

“Bé con thứ sáu phẫu thuật, ngủ sớm nhé.”

“Bé con hôm nay mệt rồi nhỉ, không làm phiền con nữa.”

Đình lật những trò đó, ngón tay run gần không cầm chắc .

“Bà ấy nhớ tất lịch trực của .”

Anh ta khàn giọng : “Còn rõ hơn tôi.”

Tôi cúi đầu những chữ kia.

Đình đặt xuống, giọng nhẹ đang van xin ai đó.

“Thẩm Lam Quân, bà ấy tin tưởng hơn tôi.”

“Tôi sống nhiều hơn bà ấy ba mươi lăm năm. Tôi còn không học được một phần trăm của bà ấy.”

Tôi con phố phía xa.

Đình , bây giờ anh những này còn có tác dụng gì?”

Anh ta im lặng rất lâu.

08

chuyển nhà, tôi tự mình đi.

Đình không có đó.

cửa đặt ba giấy, dán kín mít.

Tôi thứ nhất.

Bên trong là di vật của bà .

Một chiếc bình .

Dưới đáy bình còn dán một tờ ghi chú, nét chữ của bà : “Dành riêng cho bé con, đừng lấy nhầm.”

Tôi ngồi xổm cửa, chữ đó hết lần này lần khác.

thứ là quần áo của tôi.

Được gấp ngay ngắn chỉnh tề, ngay cổ áo cũng được lật góc đối thật thẳng. Là anh ta gấp.

Kết hôn bốn năm, anh ta chưa từng gấp một bộ quần áo nào.

thứ ba nhẹ nhất. , bên trong chỉ có một phong thư.

Trong phong thư là ảnh.

Một là ảnh chụp chung trong cưới.

Tôi mặc váy cưới, anh ta mặc vest, bà ngồi giữa, cười mắt híp thành một đường.

còn lại là do bà tự chụp.

Bà cầm selfie, bối cảnh là bếp nấu trong nhà bếp, trên bếp đang hầm một nồi canh.

Mặt sau ảnh viết một chữ bằng bút máy.

“Canh sườn bé con thích uống, mãi mãi để phần cho con.”

Tôi chuyển lên xe.

Xe chạy được nửa đường, khi dừng đèn đỏ, rung lên.

Là tin nhắn Đình gửi tới.

“Lâm Chi bị kết án rồi. Một năm sáu tháng. Người của khoa y vụ kia, ba tháng.”

Sau đó là một tin nữa: “Thứ trực ca , đừng mệt quá.”

Tôi chữ đó, không trả lời.

Đèn xanh sáng lên, tôi đạp ga.

Bình của bà đặt ghế phụ, dưới đáy bình dán tờ ghi chú kia.

“Dành riêng cho bé con.”

Tôi cầm nó lên, nhẹ nhàng áp lên mặt.

Vỏ nhựa lành lạnh.

Nhưng trong thoáng chốc, tôi dường còn ngửi thấy mùi canh sườn bên trong.

Khi xe chạy ngang qua cổng bệnh viện, tôi giảm tốc độ.

Tôi về hướng đó, dừng lại vài giây.

Sau đó đạp ga, rẽ vào con hẻm bên cạnh.

Cuối hẻm có một phòng khám mới .

biển cửa vừa được treo lên, nền trắng chữ xanh, viết: “Phòng khám Niệm Huệ”.

Niệm. Huệ.

Bà tên là Chu Huệ Phương.

Tôi đỗ xe xong, ôm bình xuống xe.

Tôi úp lên bàn.

Sau đó cầm bình lên, vặn nắp .

Trống không.

Đáy bình sạch sẽ, đã được người ta rửa từ lâu, ngay một giọt váng dầu cũng không còn.

Nhưng tôi bưng nó, bưng rất lâu.

Lá ngoài cửa sổ đang rơi.

Câu cuối cùng Chu Huệ Phương là: “Bé con, canh để ngoài cửa rồi.”

Bà không tạm biệt.

Cho nên có lẽ bà cảm thấy, bà sẽ quay lại.

Quay lại hầm thêm một nồi canh, lại đặt một chiếc bình cửa, lại cười : “Bé con, uống lúc còn nóng nhé.”

Tôi nắm chiếc bình rỗng ấy.

Ánh nắng rọi xuống đáy bình, hắt một vòng sáng ấm áp nho nhỏ.

Chuông gió cửa lại vang lên.

Có người đẩy cửa bước vào.

Là một người trẻ bế con, đứng cửa, cẩn thận hỏi: “ là bác sĩ Thẩm phải không? Con tôi bị sốt…”

Tôi nhẹ nhàng đặt bình về lại bệ cửa sổ.

“Vào đi. Đo độ đã.”

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ kín căn phòng khám trống trải.

Chuông gió leng keng vang lên, có người đang cười .

Hết truyện.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn