Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Lúc Đàm Kỳ đặt chân đến bệnh viện tôi đã tỉnh táo lâu.
Anh liếc nhìn tôi đang nằm trên giường bệnh một cái, lập lạnh lùng thu hồi ánh mắt, thản nhiên bước đến ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh.
“Lần sau đừng dùng đến cách này nữa, không bù đâu.”
Thật ra trước anh đến, bạn bè đã tranh thủ kể cho tôi về mối quan hệ “cơm không lành, canh không ngọt” giữa đứa.
Tôi hít sâu một hơi, thẳng thắn mở lời: “Đàm Kỳ, tôi trí nhớ .”
Vẻ mặt anh hơi khựng lại, ngay sau đó liền thấy anh nở một nụ cười đầy châm biếm:
“Cô lại đang giở trò gì để ép buộc tôi đây?”
“ trí nhớ?”
“Cô đọc tiểu thuyết nhiều quá coi tôi là kẻ ngốc đấy à?”
Anh không tin.
chuyện này hoàn toàn nằm dự liệu của tôi.
Suy cho cùng nói mấy nay chúng tôi luôn trạng thái giương cung bạt kiếm. Đổi lại là tôi, tôi cũng nghĩ đối phương đang bày trò trêu đùa mình.
Tôi nhếch khóe , lười đôi co giải thích anh.
Vị bác sĩ đứng bên cạnh dường không nhìn nổi nữa, liền tiếng thẳng thắn thông báo về tình trạng bệnh tình của tôi.
Đàm Kỳ càng sắc mặt càng trở nên khó coi, cuối cùng anh chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi.
“Cô quên bao nhiêu ?”
Bốn mắt nhìn nhau, chẳng hiểu sao lòng tôi lại dấy chột dạ, cuối cùng chỉ biết nhỏ giọng đáp: “Quên chuyện… chúng ta đã hôn.”
Đàm Kỳ nhìn chằm chằm tôi vài giây, cuối cùng quá hóa cười:
“Ý cô là cô đã quên mình thừa nước đục thả câu, ép buộc tôi hôn cô thế nào sao?”
“Quên nay cô đã dùng đủ mọi thủ đoạn để ép tôi yêu cô ra sao à?”
“Lý Phù Hạ, cô khá lắm.”
Nhìn dáng vẻ của Đàm Kỳ lúc này, lẽ anh đã điên .
Bạn bè chỉ bảo mối quan hệ của chúng tôi không tốt cho lắm, chứ tuyệt nhiên chưa từng nhắc đến chi tiết này.
Không ngờ tôi của sau lại chơi lớn đến mức “cưỡng ép yêu đương”.
Tôi lặng lẽ liếc nhìn Đàm Kỳ một cái.
Ngũ quan sắc nét, góc cạnh, mày kiếm mắt sáng, quả thực là một gương mặt mang tính sát thương cực cao. Hèn chi tôi lại dở thói ép buộc.
Đáng tiếc, tôi của bây giờ không là tôi của sau. lòng tôi lúc này vẫn còn sót lại đạo đức.
Tôi trầm mặc hồi lâu, đợi đến cảm xúc của Đàm Kỳ phần ổn định lại mới cẩn thận mở : “Xin lỗi nhé, tôi đã kể về chuyện giữa chúng ta .”
Đàm Kỳ cười khẩy một tiếng.
“Chuyện gì? Chuyện tôi bị cô đùa bỡn hả?”
Mặt mũi đẹp đẽ đấy, cái này không ưa nổi nào.
Tôi bị anh làm cho nghẹn họng, chỉ biết c.ắ.n môi dưới tiếp tục nói: “Tôi đồng ý hôn, sau hôn tôi cố gắng hết sức để bồi thường cho anh. Anh tiền mặt hay là cổ phần?”
Vốn tưởng rằng tôi biết điều vậy, anh thở phào nhẹ nhõm. không ngờ, Đàm Kỳ lại càng giận hơn.
Anh sửng sốt một , sắc mặt khó coi đến cực điểm, anh nhìn tôi vẻ khó tin nghiến răng nghiến lợi nói:
“ hôn?”
“Cô ép c.h.ế.t tôi sao?”
“Dựa vào đâu cô nói hôn là hôn, nói hôn là hôn?”
“Tôi nói cho cô biết, đừng mơ! Đời này cô đừng hòng thoát khỏi tôi.”
“Thích người khác cũng không , tôi không nhường chỗ cho hắn ta đâu!”
Anh nói liến thoắng, giọng điệu hùng hổ dọa người, đến khúc sau, hốc mắt thậm chí đã bắt đầu ửng đỏ.
Tôi luống cuống tay chân, đành vội vàng rút lại lời vừa nói: “Tôi chỉ thuận nói vậy thôi, anh không hôn cũng .”
Đàm Kỳ lập ngoảnh mặt sang một bên, cứng cãi lại: “Ai bảo tôi không hôn?”
Tôi bất đắc dĩ thở dài một hơi, đành hạ giọng bắt đầu dỗ dành anh:
“ .”
“Là tôi không hôn, là tôi không thể sống thiếu anh.”
“Là tôi sợ sau khôi phục trí nhớ lại hối hận chạy đến cầu xin anh tái hôn.”
Đàm Kỳ bấy giờ làm bộ làm tịch hung hăng lườm tôi một cái: “Vốn dĩ là thế!”
Dỗ dành đàn ông thật sự quá mệt mỏi, còn mệt hơn cả việc bị t.a.i n.ạ.n xe.
2
Trên đường trở về nhà, Đàm Kỳ không thèm nói tôi lấy một câu.
Còn tôi rốt cuộc cũng chắp vá toàn bộ câu chuyện chỗ bạn bè.
Nói một cách đơn giản là tôi vừa gặp Đàm Kỳ đã trúng tiếng sét ái tình.
Ngay sau đó tôi triển khai kế hoạch theo đuổi điên cuồng, anh lại thẳng thừng chối.
Oái oăm thay, đúng lúc này nhà anh lại phá sản.
Tôi không cam tâm, liền chặn đứng mọi đường lui của gia đình anh, dùng cách này để uy h.i.ế.p anh hôn mình. Chính vì vậy suốt hôn qua, anh chưa từng cho tôi một sắc mặt tốt.
Đúng là tạo nghiệp .
Sao tôi lại thể nhất thời đầu óc nóng , học người ta chơi trò cưỡng ép cơ chứ?
điều tạo nghiệp hơn cả là… bây giờ nhìn khuôn mặt này của Đàm Kỳ, tôi vậy vẫn nảy sinh ý nghĩ cưỡng ép anh lần nữa.
Tôi vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ không sáng ra khỏi đầu, hạ quyết tâm cải tà quy chính làm người.
Kể sau màn án tôi ở bệnh viện, Đàm Kỳ dường coi tôi không khí.