Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Yêu con gái rượu của bố quá.”
Tôi đã không thể nhớ nổi những khung cảnh ấm áp nào khác giữa tôi và ông ấy.
Về cơ bản toàn là những ông ấy và mẹ cãi nhau đòi , đập phá đồ đạc trong nhà thành một mớ hỗn độn.
Cùng cảnh tôi hãi khóc ré .
Bây thì tốt rồi. Tôi rồi.
Bọn họ không cần phải vì giành quyền nuôi tôi giằng co không thể được nữa.
Mẹ về nhà vào buổi tối.
Linh hồn tôi bay lơ lửng trong nhà.
“Bảo bối, mẹ về rồi đây!”
Mẹ đẩy vali hành lý, mang vẻ mặt phong trần mệt mỏi.
Tay trái xách một con gấu bông Capybara và một ít đồ ăn vặt tôi thích.
Tôi bản năng chạy tới ôm mẹ, lại vồ hụt.
Linh hồn trong suốt của tôi xuyên qua cơ thể mẹ.
Tôi sực nhớ , tôi đã rồi.
Mẹ khách lộn xộn, khắp nơi toàn là vụn mì tôm. Vỏ chai khoáng vứt lăn lóc trên sàn. Trong không khí tràn ngập mùi hôi khó chịu.
vốn yêu sạch sẽ như mẹ phải lấy tay phẩy quạt trước mũi, để vali xuống rồi đi vào trong.
Vừa quanh mẹ vừa tôi:
“Mộc Mộc, Mộc Mộc, mẹ về rồi nè.”
Mẹ lại giọng lầm bầm: “ có mấy ngày đã biến cái nhà thành cái ổ chó.”
“Trông con cái kiểu gì không biết!”
“Như này còn đòi tranh quyền nuôi con mình!”
Tôi đi bên cạnh mẹ, đưa tay nắm lấy tay mẹ. Giống hệt còn sống, bàn tay lớn của mẹ bao trọn lấy bàn tay bé của tôi, dắt tôi bước đi.
Chỉ là tôi không bao còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ nữa.
Tôi ngẩng khuôn mặt nhắn , mẹ:
“Mẹ ơi, con rồi.”
“Bây mẹ có thể bố được rồi.”
“Không cần phải cãi nhau bố nữa đâu.”
Mẹ không nghe thấy bất cứ điều gì.
Không tìm thấy tôi ở ngoài, mẹ bước vào ngủ.
thấy thân hình bé của tôi đang nằm cuộn trong chăn. Trên mặt mẹ nở một nụ cười hạnh phúc, rón rén bước lại gần giường.
Mẹ dùng ánh mắt cưng chiều tôi một lâu, đưa tay nhẹ nhàng gửi cho tôi một nụ gió, làm tôi thức giấc.
Mũi tôi cay xè, mắt tuôn rơi như những hạt ngọc đứt chỉ.
Tôi khóc nức nở ôm lấy chân mẹ.
Tôi hiểu rõ. Trên giới này chỉ có mẹ là yêu tôi nhất.
Tôi yêu mẹ nhất.
Tôi muốn mẹ được giải thoát, lại sau khi mẹ phát hiện tôi đã , mẹ sẽ sụp đổ và không chịu đựng nổi.
chính vào khoảnh khắc này, tôi hiểu được câu mẹ từng : “Con là điểm yếu của mẹ.”
đó, tôi luôn bảo mẹ hãy tránh xa bố .
Ngây thơ nghĩ rằng, làm như vậy mẹ sẽ không buồn nữa, sẽ không bị mất ngủ nữa.
Mỗi lần như mẹ đều xót xa ôm tôi vào lòng lâu. Hết lần này đến lần khác kiên định tôi:
“Mẹ nhất định sẽ đưa con đi, mẹ sẽ không bao bỏ rơi bảo bối của mẹ đâu.”
mẹ ơi, con xin lỗi.
Con đã bỏ lại mẹ rồi.
Mẹ nhẹ nhàng đóng cửa rồi bước ngoài. Đi đến nhà vệ sinh cách xa ngủ nhất để điện cho bố.
Điện đổ chuông lâu có bắt máy.
Mẹ bịt miệng, bực dọc quát:
“Anh ở cái xó nào rồi!”
“Có phải lại đến chỗ con khốn đó rồi không!”
“Chu Trạch Xuyên, anh đúng là đồ súc sinh!”
“Sao anh có thể vứt con gái một mình ở nhà như vậy hả!”
Mẹ làm tôi thức giấc nên luôn đè thấp giọng, lửa giận bừng bừng khiến khuôn mặt đỏ lựng.
Giọng bố trong điện vẫn mang sự mất kiên nhẫn như cũ:
“Tôi có của tôi chứ!”
“Cô đừng có suốt ngày chỉ biết kiếm chuyện!”
“Mộc Mộc đã 5 tuổi rồi, con bé ngoan, có thể ở nhà một mình được!”
“Nếu cô xót con, thì cô nghỉ đi, về nhà trông nó!”
Tút một tiếng, điện bị dập máy!
**Chương 4**
Mẹ tức giận lại. bố đã tắt máy.
Mẹ tức đến mức mắt lã chã rơi, tay ôm lấy ngực, hết lần này đến lần khác che mặt gạt mắt. Tiếng nức nở đau đớn khiến khuôn mặt mẹ nhăn nhúm lại.
Mẹ làm tôi tỉnh giấc nên vẫn cố bịt miệng kìm nén tiếng khóc.
Tôi xót xa ôm lấy mẹ, dỗ dành hết lần này đến lần khác:
“Mẹ ơi, đừng khóc nữa.”
“Mẹ có thể rời xa bố được rồi.”
Bờ vai của mẹ run rẩy trong vòng tay trong suốt của tôi lâu.
Đôi mắt đỏ hoe, mẹ bắt đầu dọn dẹp lại căn nhà hỗn độn. Giống hệt hình ảnh thu của vô số lần mẹ âm thầm làm nhà trước đây.
Tôi vẫn giống như còn sống, làm cái đuôi lẽo đẽo sau mẹ.
Lắng nghe âm thanh mẹ vừa dọn dẹp, vừa quệt mắt.
Tôi lặng lẽ rơi mắt .
Sau khi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, mẹ mở tủ lạnh thì phát hiện trống không.
Đang định đi nấu cơm cho tôi ăn thì mẹ nhận được điện của sếp. Sếp yêu cầu mẹ phải chạy xong bản kế hoạch ngay bây .
Mẹ lập tức buông công dang dở, ngồi xuống khách mở máy tính làm .
Tôi cứ gục đầu bên mép bàn, lặng lẽ ngắm mẹ.
Một sau điện lại reo, là bà ngoại tới.
“Đang tuổi thanh xuân phơi phới, con còn định chịu đựng đến bao nữa!”
“ đâu phải không đẻ được nữa, giao Mộc Mộc cho nó luôn đi! nhanh đi!”
Những lời này tôi đã nghe đến mức chai cả tai rồi.
Mẹ vẫn như thường lệ, thái độ kiên quyết và có chút thiếu kiên nhẫn đáp:
“Chuyện của con, mẹ đừng bận tâm, con tuyệt đối sẽ không giao Mộc Mộc cho anh ta đâu.”
Cơn giận của bà ngoại bốc :
“Con tưởng mẹ muốn bận tâm lắm chắc, cái thằng Chu Trạch Xuyên vô lương tâm đó.”
“Nó mang cái nhà hai đứa đang ở đi chấp rồi! Lấy tiền đi mua dây chuyền kim cương cho con tiểu tam bên ngoài kia kìa!”
“Cái loại đàn bà đó còn chạy đến trước mặt bố mẹ khoe khoang, làm bố mày tức đến phát bệnh tim rồi!”
“Nằm viện 5 ngày nay rồi, mẹ không muốn con lo lắng nên không đấy!”
Mẹ sững sờ như bị sét đánh giữa trời quang.
Không ngờ bố lại có thể làm chuyện cạn tình cạn nghĩa đến vậy.
Ngực mẹ bỗng nhiên nhói dữ dội, mẹ đưa tay yếu ớt vỗ vỗ ngực.
Cứ kéo dài vài phút, mẹ đột nhiên cầm điện , cho một đàn ông:
“Tôi có thể làm tình nhân của ông, tôi muốn , ông phải giúp tôi giành được quyền nuôi con gái.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười ha hả đồng ý của đàn ông đó.
Tôi chợt nhớ , đàn ông này là một ông lão đã bạc trắng cả đầu.