Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ chưa!”
“Chính cô ta !”
“Bây giờ không nhận nữa!”
“Cô ta chính là muốn hại tôi!”
mặt Trần Lập thay đổi mạnh.
“!”
“Không tờ giấy này nói đã vứt rồi sao?”
Không khí trong văn phòng như bị người ta đè xuống.
Cảnh sát nhìn về phía Trần Lập.
“Anh vừa nói gì?”
Trần Lập cúi đầu, không dám nhìn anh ta.
Lưu nhào tới định bịt miệng anh ta.
Cảnh sát cản chị ta .
“Để anh ta nói.”
Trần Lập khàn .
“Trước kia tôi từng trong ngăn kéo nhà bà ấy.”
“Tôi nói thứ này không dùng.”
“Tôi bảo bà ấy vứt .”
“Tôi không biết bà ấy vẫn giữ.”
Lưu vừa khóc vừa mắng anh ta.
“Đồ sói mắt trắng!”
“Con không giúp , con giúp người ngoài!”
Tôi cầm tờ giấy đó lên nhìn một cái.
“ này không của tôi.”
“Tên tôi không như vậy.”
Cảnh sát hỏi tôi: “Có cung cấp mẫu bình thường của chị không?”
Tôi lấy điện thoại ra.
Bên trong có ảnh phiếu nộp tiền bệnh viện.
có giấy xác nhận đăng của trường Đậu Đậu.
Tôi mở mấy cùng lúc.
“Những cái này đều có đối chiếu.”
Quản lý Phương nhìn chằm chằm con dấu đỏ kia, mặt tệ hơn lúc nãy.
Tôi hỏi ta: “Con dấu này là thật?”
Quản lý Phương không lập đáp.
ta nhìn về phía .
mặt trắng bệch.
“Con dấu ở trong tủ.”
“Bình thường dùng để làm giấy xác nhận đỗ xe.”
“Tôi chưa từng đóng dấu chị Lưu.”
Lưu lập nói: “Không cô ta đóng!”
“Là ban quản lý các anh tự đưa tôi!”
Quản lý Phương gầm nhỏ: “Chị Lưu, chị đừng lôi kéo lung tung.”
Cảnh sát giơ tay bảo họ yên lặng.
Tôi đẩy tờ giấy về mặt bàn.
“Tôi muốn hỏi một điểm.”
“Trên giấy ủy quyền này, con trai tôi dạ dày yếu.”
“ dê tươi.”
“ thời gian giao .”
“Những thông tin này từ đâu ra?”
Ánh mắt Lưu lảng .
“Tôi ở đối diện, .”
Tôi cười một chút.
“Chị cả của tôi à?”
mặt chị ta cứng .
Tôi nói tiếp: “Hôm tôi đặt , nhân viên giao hỏi thùng để đâu.”
“Tôi không nói tình trạng bệnh của con, cũng không nói đặt bao lâu.”
“Nhưng tờ giấy này giao nửa năm.”
Cảnh sát hỏi: “ có thông tin đơn ?”
Tôi điện trạm ngay tại chỗ.
Lần này tôi bật loa ngoài.
Quản lý trạm xong chuyện, lập kiểm tra hệ thống.
Trong văn phòng không nói.
có tiếng gõ bàn phím trong điện thoại.
Một lát sau, quản lý trở nên nghiêm túc.
“Thưa chị, đơn của chị ba tháng trước đúng là từng được thêm một ghi chú.”
Tôi hỏi: “Ghi chú gì?”
Quản lý nói: “Ghi chú , chị Lưu nhà đối diện có nhận thay.”
“Lúc đó người điện đã báo ra số nhà và mã đơn của chị.”
Lưng tôi từ từ căng cứng.
“ ?”
Quản lý nói: “Không số điện thoại của chị.”
“Là một số có đuôi bảy ba một tám.”
Mắt Lưu lập nhìn về phía Trần Lập.
mặt Trần Lập trắng bệch.
Anh ta theo bản năng sờ túi điện thoại.
Tôi nhìn động tác của anh ta.
“Số của anh?”
Trần Lập há miệng, chưa nói.
Lưu đột nhiên ngồi phịch xuống đất.
“Không nó!”
“Là tôi !”
“Các người đừng hỏi nó!”
Cảnh sát chuyển tầm mắt sang Trần Lập.
“Lấy điện thoại ra.”
Trần Lập cứng tại chỗ.
Điện thoại của anh ta vang lên đúng lúc đó.
Ghi chú cuộc có hai .
Chú Phương.
09
Tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai trong văn phòng.
Trần Lập muốn cúp.
Cảnh sát nhìn anh ta.
“.”
Ngón tay Trần Lập run rẩy, ấn loa ngoài.
Đầu dây bên kia truyền tới một người đàn cố hạ thấp.
“Lập tử, đừng để cháu nói lung tung.”
“Nếu hỏi đến tờ giấy ủy quyền đó, cứ nói là cư dân tự nộp tới quầy .”
“Ảnh giám sát đừng nhận.”
“Bên chú sẽ nghĩ cách xử lý ghi chép.”
Cả văn phòng yên lặng.
Mặt quản lý Phương lập không chút máu.
Bởi vì trong điện thoại, tất cả mọi người đều ra.
Chính là ta.
Trần Lập đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.
“Chú Phương, chú hại cháu?”
Môi quản lý Phương run một cái.
“Không tôi.”
Đầu dây bên kia cũng dừng .
Giây tiếp theo, cuộc bị ngắt.
Cảnh sát nhìn quản lý Phương.
“Điện thoại của anh đâu?”
Quản lý Phương luống cuống sờ túi.
“Điện thoại tôi ở văn phòng.”
nhỏ nói: “Quản lý Phương, vừa rồi anh vẫn cầm trong tay.”
Quản lý Phương hung hăng trừng cô ấy một cái.
Nhưng đã vô dụng.
Cảnh sát yêu cầu ta giao điện thoại ra.
Quản lý Phương không chịu.
“Đây là vật dụng cá nhân.”
“Các anh không tùy tiện xem.”
cảnh sát trầm xuống.
“Nội dung cuộc vừa rồi có nhiều người tại hiện trường .”
“Anh phối hợp xử lý.”
Tay quản lý Phương cứng vài giây, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra.
Tôi nhìn ta, ngọn lửa trong lòng ngược lạnh .
Hóa ra Lưu dám ngang ngược như vậy, không dựa vào một cái miệng.
Sau lưng chị ta có người giúp chị ta lấp lỗ.
Thím Vương đến vỗ bàn.
“Hay lắm.”
“Thảo nào chúng tôi mất đồ tìm ban quản lý, lần nào các anh cũng nói không tra được.”
Bà trẻ tầng ba cũng đỏ mắt.
“Tã giấy của con tôi mất trước cửa, các anh nói góc camera không tốt.”
“Bây giờ xem ra, không góc không tốt, là có người không xem đúng không?”
Quản lý Phương lập nói: “Mọi người đừng chụp mũ lung tung.”
“Bây giờ đang nói chuyện dê.”
Tôi nhìn ta.
“Vậy thì nói từ dê.”
“ xuất ảnh giám sát trước cửa nhà tôi?”
“ đóng con dấu trên giấy ủy quyền?”
“ đưa mã đơn trạm chị ta?”
Trên thái dương quản lý Phương toàn là mồ hôi.
“Tôi không biết.”
“Có là thao tác sai.”
mặt thoáng chốc trắng bệch.