Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Giọng nói quen thuộc vang phía sau.
Vy ôm một chậu hoa hướng dương bước tới, nở nụ cười rạng rỡ.
“Hôm nay khai trương đấy.”
“Cô là bà chủ, phải cười chứ.”
Lâm Vãn bật cười.
“ ơn.”
người cùng bước vào văn .
Nơi không lớn.
Chỉ hơn một trăm mét vuông.
trên bức tường treo kín những giấy chứng nhận hợp tác với nhiều sạn lớn.
Sau vụ án năm trước, rất nhiều sạn đã chủ động tìm đến họ.
Có nơi kiểm tra hệ thống camera.
Có nơi rà soát quy trình cấp thẻ .
Có nơi đào tạo nhân viên về vệ quyền riêng tư của .
sạn Vân Khê là một trong số đó.
Sau cuộc cải tổ toàn diện, ban lãnh đạo nhiều lần mời Vy quay giữ chức giám đốc vận hành.
Cuối cùng, cô chỉ mỉm cười chối.
“Tôi làm điều có ý nghĩa hơn.”
Đó là câu trả lời của cô.
…
Khoảng mười giờ sáng.
Một vị đặc biệt bước vào.
Là cô gái trẻ khóc trong tiếp dân của đội cảnh sát.
Cô đặt bàn một chậu hoa hướng dương.
“Chị Lâm.”
“Em đến mừng.”
Lâm Vãn mời cô ngồi.
Cô gái cười.
“Em đã quay trường rồi.”
“Bạn trai em biết toàn bộ sự thật.”
“Anh xin lỗi vì trước đây đã không ở bên em.”
Lâm Vãn mỉm cười.
“ mừng em.”
Cô gái cúi .
“Không.”
“Người phải ơn là em.”
“Nếu không có chị…”
“Có lẽ bây giờ em vẫn sống trong nỗi sợ.”
Nói xong, cô lấy trong túi một tấm thiệp nhỏ.
“Cái …”
“Là em tự viết.”
Lâm Vãn tấm thiệp.
Nét chữ hơi vụng về.
Chỉ có một câu.
ơn chị đã cửa mà chúng em không dám .
Lâm Vãn lặng người.
Bàn tay cầm tấm thiệp khẽ run .
…
Buổi chiều.
Điện thoại cô nhận được một cuộc gọi.
“Lâm tiểu thư.”
“Đây là trại tạm giam.”
“Có người gửi cho cô một món đồ.”
Một giờ sau.
Nhân viên chuyển đến một chiếc hộp giấy nhỏ.
Bên trong là tiết kiệm màu xanh đã cũ.
Lâm Vãn vừa nhìn đã nhận .
Đó là cô và Thẩm Hạo cùng bốn năm trước.
Mỗi tháng người đều gửi vào một khoản tiền.
Ước mơ của họ là mua một căn hộ nhỏ.
Kẹp trong là một bức thư.
Nét chữ của Thẩm Hạo vẫn ngay ngắn như trước.
“Lâm Vãn.
Anh biết mình không tư cách xuất hiện trước mặt em.
, anh chưa động đến.
Phần tiền của em vẫn nguyên.
Anh nghĩ chỉ cần cố gắng kiếm tiền, mua được nhà thì chúng ta hạnh phúc.
Đến khi mất em, anh mới hiểu.
Một ngôi nhà không thể được xây bằng sự nghi ngờ.
Mẹ anh đã nhận trách nhiệm của mình.
Anh vậy.
Anh không cầu xin em tha thứ.
Chỉ mong sau , em gặp được một người luôn đứng về phía em, ngay khi thế giới quay lưng.
em hạnh phúc.
Thẩm Hạo.”
Lâm Vãn đọc xong.
Lặng lẽ gấp bức thư .
Cô nhìn ngoài cửa .
Trong lòng không đau.
không oán trách.
Có lẽ…
Đây mới thật sự là lúc khép quá khứ.
…
Tan làm.
Một chiếc xe dừng trước cửa văn .
Đội trưởng Cố bước xuống.
Không bộ cảnh phục nghiêm nghị.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, trên tay cầm ly cà phê.
Vy huých nhẹ vai Lâm Vãn.
“Người ta đến rồi.”
“Tôi về trước đây.”
Nói xong, cô cười đầy ẩn ý rồi nhanh chóng rời đi.
Cố đưa một ly cà phê cho Lâm Vãn.
“Hôm nay khai trương.”
“ mừng.”
“ ơn anh.”
người chậm rãi đi bộ dọc con đường đầy bóng cây.
Một lúc lâu sau, Cố mới tiếng.
“Một năm rồi.”
“Em sống tốt chứ?”
Lâm Vãn mỉm cười.
“Rất tốt.”
Anh nhìn cô.
“Anh có một câu hỏi.”
“Cứ hỏi đi.”
“Nếu…”
“Anh chính thức theo đuổi em.”
“Em có đồng ý cho anh một cơ hội không?”
Lâm Vãn khựng bước.
Cố không vội.
Anh chỉ cười.
“Anh không hứa vệ em đời.”
“Vì anh biết.”
“Em đủ mạnh mẽ để tự vệ mình.”
“ nếu có ngày em mệt.”
“Anh là người đứng cạnh em.”
Lâm Vãn nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong suốt vụ án.
Anh chưa hứa hẹn.
Chưa lợi dụng lúc cô yếu lòng.
Chỉ lặng lẽ đứng phía sau, tôn trọng mọi lựa chọn của cô.
Cô khẽ cười.
“Được.”
“ em có một điều kiện.”
Cố nhướng mày.
“Nói anh nghe.”
“Nếu sau …”
“ thế giới đều nghi ngờ em.”
“Anh phải là người tiên tin em.”
Cố mỉm cười.
“Không.”
Lâm Vãn ngạc nhiên.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Anh không đợi đến lúc thế giới nghi ngờ.”
“Anh tin em.”
“Ngay .”
Khóe mắt Lâm Vãn bỗng cay xè.
Cô khẽ gật .
“Được.”
người cùng bước tiếp.
Ánh nắng chiều kéo dài cái bóng trên con đường nhỏ.
Lâm Vãn chợt nhớ đến đêm tiên ở sạn Vân Khê.
Đêm .
Cô đứng trước cửa 1818, hoảng sợ tự hỏi.
Rốt cuộc…
Ai đã cửa ?
Một cửa đã đưa cô bước vào cơn ác mộng.
chính đó.
Cô học được cách đối diện với nỗi sợ.
Học được cách vệ chính mình.
Và giúp những người khác tìm ánh sáng.
Có những cửa dẫn đến bóng tối.
chỉ cần đủ dũng bước tiếp.
Ở cuối con đường.
Nhất định có một cửa khác.
…
Một cuộc đời hoàn toàn mới.