Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BLGwRmVCi

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chỉ cần nhắm mắt , cô nhìn thấy bức ảnh đang ngủ say trên giường phòng 1818.
Người chụp ngay sát giường.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần đưa là có thể chạm cô.
Nghĩ đến điều đó, toàn thân cô lạnh toát.
Sáng hôm , khi vừa ra khỏi phòng lấy lời khai, điện thoại bỗng liên tục rung lên.
Tin nhắn nhóm công ty hiện lên dồn dập.
Lâm Vãn mở ra.
nhóm nội bộ hơn trăm người, một đoạn dài hơn một phút đang được truyền nhau.
Tiêu đề chỉ vỏn vẹn mấy chữ.
“Đây là đồng nghiệp chúng ta sao?”
cô khẽ run.
Cô bấm mở.
, một người đàn ông mặc áo khoác đen dùng thẻ mở cửa phòng 1818 .
đó là cảnh lần nhân viên phục vụ mang thức ăn đến.
Điều đáng sợ là…
bị cắt ghép.
Đoạn người đàn ông rời khỏi phòng hơn ba mươi phút hoàn toàn biến mất.
Thay đó, người xem chỉ thấy hắn , liên tiếp có ba suất ăn khuya được đưa đến.
Cuối cố tình chèn thêm dòng chữ:
“ công tác hay hẹn hò?”
Phía dưới, hàng chục bình luận liên tục xuất hiện.
“Không ngờ nhìn hiền mà sống thoáng vậy.”
“Nghe nói làm mất tài liệu công ty.”
“Khách sạn năm sao đúng là biết hưởng thụ.”
“Có khi tiền ăn khuya bắt công ty thanh toán.”
Mỗi một câu đều như một nhát dao.
Lâm Vãn lặng người nhìn màn hình.
Không ai hỏi sự thật.
Cũng chẳng ai nghĩ đến việc có thể bị chỉnh sửa.
Họ chỉ nhìn thấy điều thấy.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo.
Lần này là Trần Khải.
“Lâm Vãn, lập tức đến phòng họp tầng ba.”
“ gặp em.”
…
Phòng họp nhỏ khách sạn.
Ngoài Trần Khải có nhân sự và tổng dự án.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tổng nhìn cô hồi lâu mới lên tiếng.
“Lâm Vãn.”
“Chuyện trên mạng nội bộ công ty em xem chưa?”
“.”
“Có gì giải thích không?”
Lâm Vãn hít sâu một hơi.
“ bị cắt ghép.”
“Tối qua cảnh sát cuộc.”
“Có người giả làm nhân viên khách sạn đột nhập phòng tôi.”
“USB công ty cũng bị lấy mất.”
Trần Khải lập tức nói:
“ hiện giờ chưa có bằng chứng.”
“Điều công ty cần là ổn định dư luận.”
nhân sự chậm rãi tiếp lời.
“Ban lãnh đạo quyết định tạm thời đình chỉ công tác em.”
“ thời gian điều tra, em không cần tham gia dự án.”
“Tạm đình chỉ…”
Lâm Vãn cười nhạt.
“Các anh cho rằng tôi làm sai?”
“Không.”
Tổng đáp.
“ hiện tại hình ảnh công ty bị ảnh hưởng.”
“Đây là phương án tốt .”
Lâm Vãn hiểu.
mắt họ, cô chỉ là người có thể thay thế.
Danh tiếng công ty mới là điều quan trọng.
Cô dậy.
“Tôi chấp nhận phối hợp điều tra.”
“ tôi sẽ chứng minh vô tội.”
…
Vừa ra khỏi phòng họp.
Cô nhìn thấy cuối hành lang.
Anh mặc áo sơ mi trắng cô từng mua tặng.
Chỉ mới ngày.
gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi.
“Lâm Vãn.”
Anh tới.
“Chúng ta nói chuyện.”
Cô nhìn anh thật lâu.
“Được.”
người đến khu vườn nhỏ phía khách sạn.
Một lúc lâu không ai lên tiếng.
Cuối cùng, phá vỡ sự im lặng.
“Mẹ anh tối qua khóc rất nhiều.”
“Bà nói người quen đều nhìn thấy .”
“Gia đình bị bàn tán khắp nơi.”
Lâm Vãn ngẩng .
“Vậy anh đến đây…”
“Là để hỏi em có ổn không?”
im lặng.
Vài giây , anh khẽ nói:
“Lâm Vãn.”
“Hay là…”
“Em cứ nhận .”
Cô sững người.
“Nhận ?”
“Chỉ cần em nói thời hồ đồ.”
“Xin mẹ anh.”
“Xin công ty.”
“Chuyện này cũng sẽ qua.”
Lâm Vãn cảm thấy lồng ngực đau nhói.
“Tức là…”
“Anh tin đoạn ?”
“Anh…”
cúi .
“Anh chỉ mọi chuyện kết thúc.”
Lâm Vãn bỗng bật cười.
Tiếng cười rất khẽ.
đầy chua chát.
“Em bị người khác hãm hại.”
“USB bị đánh cắp.”
“Danh dự bị bôi nhọ.”
“ anh…”
“ em xin ?”
không trả lời.
Anh chỉ nói nhỏ:
“Mẹ anh không chịu nổi cú sốc này.”
Lâm Vãn nhìn người đàn ông trước mặt.
Bảy năm yêu nhau.
Cô từng nghĩ chỉ cần người cố gắng, xuất thân hay điều kiện gia đình đều không phải vấn đề.
Bây giờ cô mới hiểu.
Điều đáng sợ không phải khoảng cách giàu nghèo.
Mà là…
Khi biến cố xảy ra, người yêu về phía người khác.
Lâm Vãn chậm rãi tháo nhẫn đôi trên .
nhẫn theo cô suốt ba năm.
Cô đặt nó lòng bàn .
“Anh từng nói.”
“Nếu có một ngày cả thế giới không tin em.”
“Anh vẫn sẽ tin.”
“ hôm nay…”
“Cả thế giới nghi ngờ em.”
“Người tiên từ bỏ em.”
“ là anh.”
nắm chặt nhẫn.
“Lâm Vãn…”
“Anh chỉ…”
Cô lùi một .
“Không cần giải thích.”
“Em không cần anh tha thứ.”
“Vì người sai…”
“Không phải em.”
Nói xong, cô quay người rời .
chết lặng tại chỗ.
Lần tiên, anh có cảm giác vừa đánh mất thứ quan trọng đời.
…
Lâm Vãn không biết bao lâu.
Cho đến khi Từ Vy tìm thấy cô phòng sát.
Thấy đôi mắt đỏ hoe cô, Từ Vy không hỏi gì.
Cô chỉ đưa sang một chai nước.
“Khóc xong chưa?”
Lâm Vãn khẽ gật .
“.”
Từ Vy mỉm cười.
“Khóc xong thì bắt kẻ hại cô.”