Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

6

…Phải nói là trùng hợp mức khó tin.

Khi ngồi trên chuyên cơ riêng của Thẩm , trong đầu tôi có duy nhất một suy nghĩ như vậy.

“Đúng vào mùa xuân, cô đang định tới Hàng Châu thăm vườn trà riêng.”

“Nếu cô Tây có thời gian thì đi cùng luôn nhé.”

“Dù chịu học hành nghiêm túc, cô tiện thể dạy thêm cho nó một .”

Người phụ nữ ngồi phía trước quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng tôi.

áo len dệt màu mocha bà càng thêm thanh nhã và đằm thắm.

Đó là mẹ của Thẩm .

Một người phụ nữ luôn người đối diện có cảm giác gần gũi và dễ chịu.

Thế là…

Tôi cứ vậy mà được đi nhờ một chuyến bay cực kỳ thuận tiện.

Trong điện thoại vẫn lưu lại đoạn trò chuyện cuối cùng Trần Thanh.

【A Thanh, vui vẻ nha. Tuy không thể ở bên cạnh anh, nhưng em vẫn mong hôm nay anh sẽ thật vui.】

Vì muốn tạo ngờ nên tôi không hề nói cho anh biết mình đang ở Hàng Châu.

【Lớn rồi, còn bày đặt nữa.】

vài dòng chữ ngắn ngủi, tôi đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt thờ ơ của anh.

Thế nên tôi lại hỏi:

【Tối nay anh không định tổ chức ?】

【Ừ, ở làm thêm.】

ấy, tôi đang ở trung tâm thương mại, lựa cho Trần Thanh.

“Em thấy cái nào đẹp hơn?”

Tôi quay sang hỏi cậu thiếu niên bên cạnh, người đang nghiêng đầu cùng tôi nhìn mấy cà vạt.

Còn lý do vì cậu ta lại xuất hiện ở đây…

ơi, ở vườn trà chán lắm.”

“Cho em đi cùng , em còn mấy bài toán hiểu muốn hỏi nữa.”

Nhìn bộ dạng vừa cười vừa nhìn tôi của cậu ta, tôi hoàn toàn không nỡ từ chối.

“Qua đây.”

Tôi ngoắc gọi.

Thẩm ngoan ngoãn lại, cúi đầu xuống.

Tôi kiễng lên, chỉnh lại cà vạt trên cổ cậu, cẩn thận thắt thành một nút Windsor hoàn chỉnh.

Dáng người của cậu ta và Trần Thanh khá giống nhau, có điều cao hơn anh một .

Khoảng cách gần như vậy tôi phát hiện ra…

Tên nhóc này thật sự rất đẹp trai.

Đẹp mức người khó lòng dời mắt.

Trong ngẩng đầu ngắm nghía thành quả của mình, tôi ngờ chạm phải ánh mắt của cậu.

Đôi mắt hoa đào cong cong, dịu dàng như mặt nước mùa xuân.

Ánh nhìn trong veo ấy lặng lẽ dừng lại trên người tôi.

Trong lòng tôi bỗng nóng ran lên một cách khó hiểu.

Tôi vội vàng dời mắt, hấp tấp tháo cà vạt xuống.

7

Trần Thanh nói tối nay anh sẽ về .

Thế nên, tôi và Thẩm trốn ở góc khuất ngoài hành lang, chuẩn bị dành cho anh một ngờ.

Tôi cúi đầu nhìn hộp được gói cẩn thận trong .

Nói thật…

Tôi tự tin nào.

Mãi về sau tôi mới hiểu, thứ mình an chính là nỗi sợ.

Tôi sợ rằng…

Sự xuất hiện của tôi sẽ không Trần Thanh vui vẻ như tôi tưởng tượng.

Tôi biết từ bao giờ mình lại trở nên thấp thỏm vậy.

Giống như cần sơ ý một thôi, anh sẽ rời xa tôi.

ơi, run kìa.”

Đột nhiên, một cái cằm nhẹ nhàng tựa lên vai tôi.

Có lẽ vì cả hai đang nấp trong bóng tối nên tiếng cười khe khẽ của cậu thiếu niên vang lên đặc biệt rõ ràng bên tai.

Thẩm nói tối nay không còn xe trở về vườn trà.

Mà để cậu ta ở lại kỳ, đuổi đi lại càng không đành.

Khoảng tám, chín giờ tối, hành lang gần như còn ai qua lại.

Ánh đèn mờ nhạt đan xen giữa sáng và tối.

khi tiếng quen thuộc vang lên, tim tôi bắt đầu đập loạn.

Tôi vốn nghĩ mình sẽ lập tức chạy ra.

Sau đó cười thật tươi và nói:

“A Thanh, vui vẻ.”

Hoặc:

ngờ ? Em tới đón cùng anh đây.”

Như vậy, giữa chúng tôi sẽ không còn khoảng cách.

Không còn những lần cãi vã.

Mọi thứ sẽ trở lại như trước.

Thế nhưng…

Tôi còn kịp ra.

Tiếng giày cao gót của một người đã vang lên theo phía sau.

“Anh Thanh ơi, em mỏi quá à~”

nói mềm mại, nũng nịu ấy vô cùng quen thuộc.

Chính là cô gái thường xuyên chơi game cùng Trần Thanh.

“Sắp tới rồi.”

“Cố thêm nữa nhé? Hay để anh bế em?”

nói đầy cưng chiều của Trần Thanh vang lên sau đó.

Tôi từng nghĩ…

Anh sẽ dùng chất dịu dàng ấy kỳ người con gái nào ngoài tôi.

Làm có thể như vậy?

Tôi đứng chết lặng trong bóng tối.

Cả người như bị ném vào mùa đông lạnh giá, thể cử động nổi.

Tiếng của hai người vang vọng trong hành lang, nghe càng càng thân mật.

“Hôm nay anh đó nha, anh Thanh~”

“Ừm.”

“Anh muốn nào?”

chợt dừng lại.

Ngay sau đó là nói khàn khàn thường của Trần Thanh.

phải món anh muốn đang đứng ngay trước mặt anh ?”

“…”

“Anh đáng ghét thật đó~ Thế còn dâu thì ?”

“Cô ấy không biết đâu.”

Sau đó là tiếng chìa khóa mở cửa.

Tiếng cười khúc khích đầy ám muội.

Và cuối cùng…

Là tiếng cửa đóng lại.

Tôi bao giờ nghĩ bản thân sẽ chứng kiến cảnh tượng như thế này.

từng nghĩ Trần Thanh sẽ phản bội tôi.

Cho dù anh lạnh lùng, khó gần đâu, tôi vẫn luôn tin rằng…

Chúng tôi vẫn là người yêu.

Vậy mà…

Trong tôi dốc hết sức lực để cứu vãn tình cảm này…

Anh lại đang thân mật một cô gái .

Thế rốt cuộc tôi là ?

Trong mối quan hệ này, tôi được xem là đây?

Đầu óc tôi rối bời.

Các ngón siết chặt hộp trắng bệch.

Giữa màn đêm yên tĩnh, có người khẽ bật cười.

Ngay sau đó, một bàn từ phía sau nhẹ nhàng móc lấy tôi.

ơi.”

“Hay là tặng cho em đi.”

cà vạt đó vốn dĩ được thử trên người em mà.”

cậu thiếu niên mang theo ý cười nhàn nhạt.

“Quả nhiên…”

có em mới là người hợp nó nhất.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.