Câu Hoả

Câu Hoả

Đang tiến hành
6 Chương
239

Cả nhà chúng tôi đều là chim hoàng yến.

Mẹ là tình nhân của gia chủ nhà họ Thẩm. Bố là trai bao bám váy nữ tài phiệt họ Minh.

Còn tôi là dây tơ hồng ký sinh vào thái tử gia Bắc Kinh.

Giới thượng lưu ai nấy đều chửi rủa gia đình chúng tôi là một lũ ăn bám vô liêm sỉ.

Thế nhưng, ngày tận thế đã ập đến.

Nhiều người cho rằng chúng tôi sẽ vứt bỏ ba vị kim chủ đã trở thành người thường để chạy theo những kẻ mạnh có dị năng.

Nào ngờ.

Mẹ tôi một cước đá gãy mấy chiếc xương sườn của gã dị năng có ý đồ xấu, nhưng vừa quay người đã nước mắt lưng tròng, lao vào lòng gia chủ họ Thẩm khóc lóc rằng mình sợ hãi.

Bố tôi mặt lạnh như tiền, một tay bóp nát sọ của một con zombie, lấy ra viên tinh hạch xinh đẹp rồi rửa sạch, sắc mặt mới khá lên một chút: “Miễn cưỡng có thể làm đồ trang sức cho Minh Dung.”

Tôi thì vác súng máy xả đạn pằng pằng pằng, phát nào phát nấy găm thẳng vào yếu huyệt của đám động vật biến dị, thuận tay kéo Ninh đại thiếu gia ra sau lưng: “Ngoan ngoãn đi theo em, đừng có chạy lung tung.”

Đám đông: “???”

Ba vị kim chủ: “…”