Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

18

Lúc tỉnh dậy, tôi đã ở bệnh viện.

Ba mẹ, bà Lưu và ngồi quanh giường.

Mẹ tôi vừa tôi mở mắt đã đỏ hoe:

“Từ nay mẹ không con ở ký túc nữa!”

Tôi muốn lau nước mắt tay đau không nhấc nổi.

Cổ họng rát như dao cứa.

tôi vẫn gắng gượng hỏi:

“Vương Tư Văn… sao ?”

Ánh mắt bà Lưu trầm xuống.

kéo cô một cái nên chỉ gãy chân, do hỏa hoạn lớn, 80% cơ thể bị bỏng nặng.”

Bà nghiêm mặt :

“Tôi lòng nhân, không thể lấy mạng đi như vậy.”

ngày sau, tôi thể xuống giường.

Bà Lưu đẩy xe đưa tôi đi dạo.

Tôi ngập ngừng :

“Tôi muốn thăm cô .”

Vương Tư Văn nằm trong ICU, toàn thân băng kín.

Tôi tưởng sau chuyện đó, cô sẽ ăn năn.

vừa tôi, cô gào thét muốn :

“Chỉ cần sống, sẽ mày!”

“Đừng tưởng ơn! thê thảm thế này, đều tại mày! phải kéo mày xuống địa ngục!”

Bà Lưu kéo chăn đắp tôi, bình thản :

“Đây chính là lý do tôi không muốn .”

luôn nghĩ sai, nghĩ nếu không đối đầu thì mọi chuyện sẽ khác.”

là loại , dù được không cảm ơn, chỉ đổ lỗi.”

Lúc ấy, cửa bật mở.

Tôi nhìn bà Lưu:

“Ban đầu tôi áy náy, bây giờ…”

Tôi đẩy xe gần giường cô .

“Muốn khỏi để tôi à?”

Tôi giơ điện thoại, mở đoạn tin tức về vụ cháy ký túc.

“Cô nên ơn vì lính hỏa kịp. Nếu ai bị thương, phụ huynh đã xé xác cô .”

định , tôi ấn mạnh lên chỗ bỏng.

“Kiếp này khỏi nghĩ tới chuyện tôi nữa. Cô sẽ sống phần đời trong tù đấy.”

19

Ngày xuất viện, đúng vào sinh nhật bà Lưu.

Mẹ tôi đã đặc biệt sắp xếp thời gian, muốn tôi tổ chức sinh nhật lần thứ 50 bà.

Tôi mời cả tham dự.

Nhìn bữa tiệc hoành tráng, một nhỏ giọng thì thầm:

“Nhà cậu tốt với bảo mẫu quá trời luôn…”

Tôi mỉm cười:

“Bà Lưu không phải bảo mẫu , bà là vú nuôi , thân mẹ .”

vẫn vẻ ngạc nhiên, mẹ tôi liền giải thích:

“Mẹ Lưu là vú nuôi tôi. Tôi với Lưu coi như lớn lên. Hồi bé, ba mẹ tôi dạy dỗ rất nghiêm, mỗi lần tôi cảm không chịu nổi nữa, Lưu lén dắt tôi trèo tường đi chơi.”

sau này lớn lên, mỗi một nơi, dần dần ít gặp . Mãi khi Nhược Lam năm tuổi bị bắt cóc, Lưu vừa hay liền tìm được con bé trước cả cảnh sát. Từ hôm đó, Nhược Lam cứ rời khỏi bà là gào khóc. Không cách nào, bà ấy đành ở bên cạnh con bé giờ.”

Tôi cười tiếp:

“Đúng thế, nên trong lòng tôi, bà Lưu quan trọng chẳng kém gì mẹ ruột.”

việc bà gọi tôi là ‘ ’, là vì bà gọi vậy thì mới lý do nhận tiền công từ mẹ tôi.”

, tôi quay sang hỏi :

cậu tốt nghiệp muốn làm ở đâu không? Hay tập đoàn nhà tớ làm chung nhé?”

Cả trố mắt, sửng sốt như không tin vào tai :

“Muốn, muốn, muốn ạ!”

Tôi cười rạng rỡ:

“Thế thì từ nay trở đi, cơm ăn tớ chắc chắn không để cậu đói!”

hét lên sung sướng:

“Trời ơi! Cuối tụi được làm thân thiên kim thật !”

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn