Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/112eVCBlqd

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

chương 1

Trên màn hình thoại, chấm đỏ nhấp nháy.  

1208, khách Hon.  

Tôi chằm chằm vào nó.  

Ngón tay run nhè nhẹ.  

“Hôm qua anh tăng ca đến khuya.”  

“Bảo em đừng đợi.”  

“Nhưng bây mới 8 tối.”  

“Sao anh ở khách ?”  

thoại đổ chuông.  

Là Từ Văn.  

“Thẩm Vãn Vãn, gì vậy?”  

“Chồng yêu như vậy.”  

“Sao có thể ngoại tình được chứ?”  

Tôi im lặng.  

tháng , anh đầu tăng ca.  

Về nhà ít hơn.  

Tôi tưởng là do áp lực công việc.  

Còn mua thực phẩm bổ dưỡng cho anh.  

“Bây .”  

“Những dấu hiệu đã có từ lâu.”  

thoại đặt mật khẩu.”  

“Đi tắm mang theo.”  

“Nửa đêm có tin nhắn.”  

“Anh bảo là nhóm công việc.”  

“Vãn Vãn, còn nghe không?”  

Từ Văn thúc giục.  

“Văn.”  

“Bây ở đâu?”  

Tôi hỏi.  

“Tớ á? Ở nhà chứ đâu.”  

“Mới tắm xong.”  

“Sao vậy?”  

Tôi định vị.  

Vị trí của không đổi.  

Vị trí của Từ Văn không đổi.  

Bên cạnh anh.  

1208, khách Hon.  

“Không có gì.”  

“Tự nhiên thấy không khỏe.”  

“Tớ cúp máy nhé.”  

Tôi cúp máy.  

Lòng bàn tay toàn mồ hôi lạnh.  

Từ Văn là thân từ nhỏ.  

Là phù dâu của tôi.  

Tôi là phù dâu của cô ấy.  

Chúng tôi từng hứa làm mẹ đỡ đầu cho con nhau.  

Từng hứa sẽ cùng nhau già đi.  

“Bây cô ấy chồng tôi.”  

“Ở cùng một khách .”  

Tôi app livestream.  

“Chào mọi người.”  

“Hôm nay tôi không dạy nấu ăn.”  

Tôi vào ống kính.  

“Hôm nay tôi sẽ dẫn mọi người đi gian.”  

Bình luận nổ tung.  

“Ha ha ha Vãn Vãn hài quá.”  

“Kịch bản gì đây?”  

“Thích xem.”  

“Thật không đấy, kích thích quá.”  

Tôi không giải thích.  

Cầm thoại đi lầu.  

một chiếc taxi.  

“Chú ơi, đến khách Hon ạ.”  

“Làm ơn chạy nhanh giúp cháu.”  

Tài xế tôi qua gương.  

“Muộn thế này đến khách làm gì em?”  

chồng cháu ngoại tình.”  

Tôi rất bình tĩnh.  

Tài xế sững .  

Rồi đạp mạnh ga.  

“Ngồi chắc vào nhé.”  

“Hôm nay chú chở miễn phí.”  

“Loại đàn ông này phải tại trận.”  

Bình luận trong livestream bùng nổ.  

“Vãi chưởng, là thật á.”  

“Không phải quay phim ngắn chứ?”  

không giống diễn.”  

“Tay cô ấy run kìa.”  

“Thương Vãn Vãn quá.”  

“Cố lên.”  

Tôi khẽ cười chua chát.  

“Giá mà đây chỉ là phim ngắn.”  

“Tiếc là không phải.”  

Taxi dừng cửa khách .  

Tôi trả tiền.  

Đi thẳng vào thang máy.  

Lượng người xem đã lên 5 vạn.  

“Đinh.”  

Thang máy .  

Tầng 12.  

“Chuẩn bị nhé mọi người.”  

“Chuyện kỳ diệu sắp xảy .”  

Tôi với ống kính.  

Giọng bình tĩnh đến lạ.  

“Người chồng 3 năm của tôi.”  

người thân 18 năm.”  

ở trong căn phía .”  

Bình luận cuộn điên cuồng.  

“Vãi chưởng, drama quá.”  

“Cô gái bình tĩnh nhé.”  

“Gọi công an đi.”  

“Quay bằng chứng đã.”  

Tôi bước khỏi thang máy.  

Đi dọc hành lang.  

1206.   

1207.   

1208.   

Cửa đóng kín.  

Bên trong có tiếng chuyện.  

Rất nhỏ.  

Tôi giơ thoại lên.  

Ống kính hướng thẳng vào cánh cửa.  

Tay trái tôi lấy một chiếc thẻ .  

“Tôi có thẻ.”  

“Khách này do tôi đầu tư.”  

“Tôi có thẻ dự của tất cả các .”  

tháng , khi anh tăng ca lần đầu.  

Tôi đã đầu nghi ngờ.  

“Vì vậy tôi gắn định vị vào xe anh.”  

“Cài phần mềm giám sát vào thoại anh.”  

Tôi quẹt thẻ.  

“Tít.”  

Đèn xanh.  

Cửa một khe.  

Bên trong, đèn vàng.  

Có tiếng cười.  

Là giọng của Từ Văn.  

“Anh làm em đau.”  

Rồi là giọng của .  

“Em chịu khó một chút.”  

Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.  

Nhưng tay tôi không run nữa.  

Tôi đẩy cửa.  

Đẩy hẳn .  

“Xin chào.”  

Tôi .  

Hai người trên giường bật dậy.  

Chăn rơi đất.  

Từ Văn hét lên.  

sững người.  

“Vãn… Vãn Vãn?”  

“Anh giải thích đi.”  

Tôi giơ thoại lên cao.  

“5 vạn người xem đấy.”  

“Giải thích cho rõ.”  

Từ Văn kéo chăn che người.  

Mặt trắng bệch.  

“Vãn Vãn, nghe tớ .”  

“Không phải như đâu.”  

“Vậy là như nào?”  

Tôi hỏi.  

“Hai người tập yoga à?”  

bước giường.  

Mặc vội quần áo.  

“Em nghe anh .”  

“Anh cô ấy…”  

“Anh cô ấy cái gì?”  

Tôi cắt lời.  

“Anh cô ấy tăng ca?”  

“Anh cô ấy đi công tác?”  

“Anh cô ấy yêu nhau?”  

Anh im lặng.  

Bình luận tràn màn hình.  

“Quay mặt thằng kia đi.”  

“Quay con kia nữa.”  

“Trời ơi thân phản bội.”  

“Đau thay cho chị.”  

Tôi Từ Văn.  

Cô ấy cúi đầu.  

Nước mắt rơi.  

“Vãn Vãn, tớ xin lỗi.”  

“Xin lỗi?”  

Tôi lặp .  

“Một câu xin lỗi là xong?”  

“18 năm bè?”  

“3 năm hôn nhân?”  

Tôi cười.  

Nụ cười rất nhạt.  

“Được rồi.”  

“Tôi quay xong rồi.”  

tôi về.”  

“Về ly hôn.”  

Tôi quay người đi .  

đuổi theo.  

“Vãn Vãn, đừng livestream nữa.”  

“Anh cầu xin em.”  

“Công ty anh…”  

“Anh sợ mất mặt?”  

Tôi quay .  

“Thế anh có đến mặt mũi của em không?”  

Anh không trả lời được.  

Tôi đi vào thang máy.  

Tắt livestream.  

Màn hình tối đen.  

Tài xế vẫn đợi dưới sảnh.  

“Xong chưa em?”  

“Xong rồi chú.”  

“Chở cháu về nhà.”  

“Nhà của cháu.”  

Trên đường về, tôi không khóc.  

thoại.  

Tin nhắn của Từ Văn:  

“Vãn Vãn, tớ sai rồi.”  

“Tớ yêu anh ấy.”  

“Tớ không cố ý.”  

Tôi xóa.  

Tin nhắn của :  

“Anh sai rồi.”  

“Anh bị cám dỗ.”  

“Cho anh một cơ hội.”  

Tôi chặn.  

Về đến nhà.  

cửa.  

Áo khoác của anh vẫn treo.  

Giày của anh vẫn để.  

Bức ảnh cưới vẫn treo trên tường.  

Tôi tháo .  

Bỏ vào thùng rác.  

Sau đó ngồi .  

máy tính.  

Gõ đơn ly hôn.  

Một dòng.  

Hai dòng.  

dòng.  

Ngoài cửa sổ, mưa đầu rơi.  

Giống hệt đêm năm .  

Đêm anh cầu hôn tôi.  

mưa.  

Tôi từng sẽ mưa đến già.  

Hóa chỉ mưa đến hôm nay.  

Tôi gửi đơn.  

Tắt máy.  

Đi tắm.  

Nước nóng dội .  

Lần đầu tiên sau tháng.  

Tôi ngủ ngon.  

Không có anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.