Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
vì nhân vật chính sẽ mãi mãi chẳng thể nhận được lời hồi đáp nào nữa, thành ra tuyến truyện này từ khi bắt đã định sẵn chỉ có một cái kết bi t.h.ả.m.
Không một ai có thể vượt ải thành công, người sáng tạo ra trò chơi cũng đành bó tay vô sách.
Hoắc Mân nghĩ mãi cũng không thông, thử hỏi tại hai người này lại lãng phí tận bảy năm trời chỉ vuột mất nhau cơ chứ?
chăng đó là do sự trêu đùa số phận, hay vốn dĩ những kẻ nhát gan thì đã định sẵn sẽ chẳng bao nhận được sự ưu ái nữ thần may mắn?
Thế nhưng, chất chỉ là một người chưa đủ thông minh, một người lại chẳng giỏi biểu đạt mà thôi.
đã rất nỗ lực rồi. Giá như số phận cho một cơ hội, dù chỉ một thôi cũng được, thì có kết cục đã chẳng nông nỗi này.
Đau đớn thay, cho tận lúc c.h.ế.t, vẫn không hay biết rằng đối phương cũng yêu thương tha thiết. Điều này làm có thể không khiến người ta tiếc nuối cho được?
17.
tế là Giang Vọng chưa bao hận Hạ Tri Hứa. từ thời cấp ba khi vừa quen biết, anh đã không kìm được mà len lén đặt ánh mắt lên người cô.
Ánh mắt cô veo như mặt hồ, nỗi bộ đồng phục học sinh bình thường khoác lên người cô cũng trở nên vô cùng xinh đẹp.
Dáng vẻ cô khi nhíu mày giải toán mắt anh cũng đáng yêu.
tâm trí anh, cô giống như một nàng công chúa sống tòa lâu đài — vô hại, ngây thơ chẳng chút rành đời.
Mặc dù đó, vì cái tự tôn đáng thương khoản viện phí nặng nề kia mà anh có hơi ghét cô, nên nóng muốn khởi nghiệp kiếm tiền trả lại sòng phẳng… nhưng anh sự chưa bao hận cô .
Thậm chí, thâm tâm anh còn tự tìm cớ biện minh thay cô, rằng cô chỉ là không hiểu rốt cuộc ý nghĩa việc ở nhau là gì.
ra, chính anh cũng chẳng hiểu.
Bọn cứ thế ngây ngô mờ mịt mà ở nhau, nhưng lại chẳng một ai biết làm vun đắp cho đoạn tình cảm này.
từ nhỏ anh đã sống cùng người mẹ ốm đau bệnh tật, luôn tất bật mưu sinh, thành ra chẳng có ai dạy cho anh biết một người sự là như thế nào.
Anh vốn không hiểu, cũng không biết một người.
Lúc bấy , anh chỉ biết yêu tiền, chỉ muốn sống sót mà thôi.
Nhưng này, anh nguyện ý chia một nửa số tiền kiếm được cho Hạ Tri Hứa; rồi đó anh lại thầm nghĩ, nếu cô đồng ý kết hôn với anh, anh sẵn sàng trao cho cô tất những gì có.
Mãi về anh nhận ra rằng, trước khi học được một người, thì anh đã học được sự tự ti trước tiên.
khi ý thức được bản thân ra đã Hạ Tri Hứa từ khi bắt , anh chẳng vùng vẫy mà rất nhanh ch.óng chọn giơ tay hàng.
anh cô, chuyện này vốn dĩ quá đỗi bình thường. Một người như cô, thử hỏi làm có thể có ai không cho được?
Thế nhưng, dường như cô lại không còn quan tâm anh nhiều như trước nữa.
Cô không còn chủ động nhắn tin, cũng không còn chủ động gọi điện cho anh. Thành ra, anh cứ ngỡ cô đã không còn ngây ngô, đã thấu hiểu sự “ở nhau” nghĩa là gì, còn anh thì dường như đã đ.á.n.h mất cơ hội bày tỏ tấm .
Thậm chí, lúc hai người hẹn hò, cô còn dứt khoát từ chối hoa anh.
Có một điều chắc chắn cô không hay biết, đó là anh vốn dĩ bị dị ứng với phấn hoa.
Chính vì thế, mỗi trước khi đi hẹn hò, có thể tự tay tặng hoa cho cô, anh đều uống t.h.u.ố.c chống dị ứng từ trước.
khi tham gia sự kiện ngoài, dù là hoa do đối tác gửi tặng, anh cũng đều ném cho đồng nghiệp cạnh nhờ xử lý giúp.
chất là anh đang vụng về tìm lấy cô, nhưng từ cuối vẫn chẳng thể khiến cô vui vẻ. Hóa ra, khi hẹn hò cô luôn rất trầm mặc. Cô ăn cũng rất ít, thoạt nhìn thấy vô cùng gượng gạo, khiến cho anh vô cùng lo âu nhưng lại chẳng biết làm thế nào.
Anh không khỏi tự hỏi, liệu cuộc hẹn hò mỗi tháng một này đây cũng đã trở thành gánh nặng cô rồi ?
Dẫu anh đã từng cố gắng gợi mở chủ đề, nhưng cô luôn trả lời qua loa cho có lệ, bộ dạng như thể không muốn nói nhiều. Thành ra, anh cũng chẳng dám gượng ép cô nữa.
Anh biết, thế giới cô đây có không còn cần anh, chẳng chỉ có mỗi anh nhìn thấy được những điểm tốt đẹp ở cô.
đây, chất chỉ là anh đang hèn mọn mà cần có cô. Dẫu chỉ là được gặp cô một , anh cũng đều cảm thấy thỏa mãn vui sướng từ tận đáy .
anh biết bản thân rất ích kỷ. ra anh nên trực tiếp cho cô một khoản tiền rồi đưa ra lời chia tay, nhưng anh luyến tiếc không nỡ, cũng chẳng có nào buông bỏ được. Thành thử, anh chỉ có thể chủ động giảm bớt số gặp mặt, cố gắng hết mức không gây ra rắc rối cho cuộc sống cô.
Anh sự rất cô, từ cái nhìn tiên.
Vốn dĩ từ bé thứ mà anh sở hữu đã rất ít ỏi, nên anh chưa từng dám nghĩ có thể có được một người con gái đắt giá vậy.
Một kẻ như anh, có thể xứng đôi cho được?
Chính vì thế, lúc bắt anh đã vờ như không mong cầu, vờ như bản thân không bị cô thu hút, thế nhưng cơ thể anh lại thành hơn trái tim rất nhiều.
====================