Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Mẹ chằm chằm cô ta, nước vẫn còn vương trên , nhưng ánh ăn thịt người.

“Tôi mang thai mười tháng sinh con bé , ngay cả một đầu ngón cũng không nỡ vào. Cô là cái thá gì mà dám đánh con bé?”

Lâm Uyển ôm , hoàn ngây .

Cô ta từng nghĩ đến chuyện lật xe.

Từng nghĩ sẽ bị trách mắng.

Nhưng cô ta không ngờ, gia đình sẽ vì một đứa trẻ ba tuổi mà ngay cả diện ngoài cũng không cần .

Cô ta lảo đảo lùi về sau, run rẩy: “Cô à, thật sự không cố ý. dạy con bé quy củ.”

“Quy củ?”

Ông nội tức đến mức giơ cả gậy lên: “Quy củ nhà tôi đến lượt cô dạy à?”

Bố cuối cùng cũng mở miệng, bình tĩnh đến đáng sợ.

“Từ hôm nay trở đi, cô và con tôi không còn quan hệ gì .”

“Quản gia, gọi bảo vệ.”

“Ném cô ta ngoài.”

“Chú!”

Sắc Lâm Uyển biến đổi, cả người đột nhiên nhào tới.

“Chú không làm vậy. là thật lòng! nhất thời kích hôm nay thôi, xin lỗi, bây giờ quỳ xin lỗi em ngay…”

Cô ta nói rồi định quỳ phía tôi.

Anh bước một bước chắn trước tôi và mẹ, đáy là chán ghét.

“Tránh xa em ấy .”

Anh cô ta, trong ánh không còn nửa phần tình cảm trước đây.

Cô ta đến gần, anh tôi lùi nửa bước đang thứ bẩn thỉu gì đó, lạnh trầm .

“Đừng chạm vào em ấy.”

tác của Lâm Uyển cứng giữa không trung.

Vành cô ta lập tức đỏ lên, cuối cùng đã sợ, cũng run theo: “ , em thật sự sai rồi. Em là lần đầu gặp em , không nên ở chung thế nào, em cũng vì quá để ý đến anh, nên mới…”

“Nên cô đánh em ấy?”

Anh chằm chằm cô ta, từng chữ từng chữ dao cứa qua.

“Nên cô bắt một đứa trẻ ba tuổi quỳ dưới đất, ép em ấy nhặt thủy tinh, nhốt em ấy vào phòng tối?”

“Lâm Uyển, cô không phải không cách ở chung.”

“Cô là xấu xa.”

Câu quá thẳng, quá tàn nhẫn.

Huyết sắc trên Lâm Uyển lập tức rút sạch.

Môi cô ta đậy, biện giải, nhưng bố đã không còn kiên nhẫn nghe .

“Bảo vệ đâu?”

Người canh ngoài cửa lập tức xông vào.

Lâm Uyển hoàn hoảng loạn, đột nhiên the thé: “ người không được vào tôi! Tôi là bạn của ! Sau tôi là người của nhà …”

“Cô không phải.”

Anh cắt ngang cô ta, ngay cả một ánh cũng không cho cô ta .

“Từ khoảnh khắc cô với em ấy, cô đã không còn là gì .”

“Tôi và cô, kết thúc rồi.”

7

Ba chữ cuối cùng rơi , Lâm Uyển bị người ta giáng một gậy vào đầu, cả người lảo đảo.

“Kết thúc?”

Cô ta ngơ ngác anh , nước đột nhiên rơi .

“Anh vì mà chia với em?”

Sắc anh khó coi đến cực điểm: “Em ấy là em tôi.”

“Em ấy ba tuổi.”

“Mà cô, một người trưởng thành, lúc với em ấy, tư cách gì hỏi câu ?”

Lâm Uyển còn nhào lên, bảo vệ đã một trái một phải giữ cô ta .

Cô ta giãy giụa đến tóc tai rối tung, không còn dáng vẻ cao cao tại thượng lúc vào cửa .

! , anh không đối xử với em vậy! Em dạy quy củ thôi! Sớm muộn gì cũng phải gả đi, người không cưng chiều cả đời! chính là một con trà xanh khổng lồ dựa vào đàn ông…”

“Bốp!”

Lần người là bố.

Một cái tát giáng , cả phòng khách đều yên tĩnh.

Bố ngày thường coi trọng diện nhất, lúc không còn chút lịch sự nào, đáy là lửa giận không kìm được.

“Thử nói con tôi thêm một câu xem.”

Lâm Uyển bị đánh đến tai ù đi, nửa bên tê dại.

Cô ta cuối cùng hoàn sụp đổ, khóc đến lạc hẳn: “Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì người đều bảo vệ ? chẳng phải là một đứa con thôi sao? Nhà người không phải chín đời đơn truyền con à? Chẳng phải là một con bé sớm muộn gì cũng phải gả đi thôi sao, người cần phải vậy không!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.