Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cô ấy đang ngồi ngoài ban công xem sách tranh.
Nghe tiếng động, cô ấy quay đầu .
Ánh nắng phủ lên đường nét của cô ấy một lớp viền vàng mềm mại.
“Chị.”
Tôi đưa sổ cho cô ấy:
“ của chị đã chuyển khỏi nhà Cố.”
“Từ nay chị tự do rồi, muốn làm .”
Cố Minh Uyển nhận lấy, mở .
Ngón cô ấy nhẹ nhàng vuốt ve tên mình trang .
Hàng mi run lên.
Nước mắt không hề báo trước lăn xuống, một giọt rơi lớp bìa nhựa của sổ rồi trượt thành một vệt nước.
“Đình Kiêu…”
Cô ấy ngẩng đầu tôi, run dữ dội.
Tôi bước tới, ngồi xổm trước mặt cô ấy rồi lau nước mắt cho cô ấy.
“Đừng khóc mà.” Tôi nói: “Đây là chuyện tốt, khóc chứ?”
Cô ấy bật cười thành tiếng.
Nước mắt mặt, nụ cười giống như một đóa hoa đọng sương.
Cô ấy nắm ngược tôi, dùng sức gật đầu.
Tối hôm , nấu đầy một bàn thức .
Trong cơm, bà liên tục gắp thức vào bát Cố Minh Uyển, nói con gái phải nhiều một chút mới có sắc khí.
Bà nói đôi Minh Uyển đẹp thật, sinh đã là người có năng khiếu học .
Tôi nhận khi bà nói hai chữ “ ”, đũa của Cố Minh Uyển khựng .
Cô ấy cúi đầu hai miếng cơm, không tiếp lời.
cơm xong, tôi vào bếp giúp rửa bát.
Qua một cánh cửa trượt, tôi nghe kéo Cố Minh Uyển ngồi nói chuyện trong phòng khách.
Tôi nghiêng tai nghe hai câu, dịu dàng như gió xuân.
“Minh Uyển, dì muốn nói với con một chuyện.”
“Con xem Thẩm Yến nhà dì lớn hơn con hai tuổi, tính cách ổn định, biết chăm sóc người khác.”
“Nếu hai đứa cảm hợp nhau, có muốn thử tìm hiểu không?”
“Dì thuận miệng đề nghị thôi, con đừng để trong lòng. Tất cả đều tùy theo ý muốn của con.”
Tôi vừa định đẩy cửa giải vây thì nghe Cố Minh Uyển đột ngột cao lên.
là lần đầu tiên cô ấy thất thố trước mặt .
“Dì, không muốn sống dựa vào hôn nhân liên kết!”
Sau là tiếng cốc va vào bàn trà, tiếp theo là cô ấy hoảng hốt xin lỗi:
“ xin lỗi, xin lỗi dì. không có ý .”
“ là… không muốn tiếp tục bị người ta coi như một món đồ rồi đổi qua đổi nữa…”
vội vàng nắm lấy cô ấy.
“Đứa trẻ ngốc này, sao dì có thể coi con là món đồ để trao đổi chứ?”
“Dì cảm tính cách hai đứa phù hợp, không có ý khác.”
“Cuộc đời của con do chính con quyết định. Muốn làm thì cứ làm.”
“Nhà Thẩm mãi mãi là chỗ dựa của con.”
“Con đừng hoảng. Dì xin lỗi con, là dì không chú ý lời nói.”
10
Tối hôm , Cố Minh Uyển tìm tôi.
Cô ấy gõ cửa rồi mới đẩy vào, thò đầu vào trong, mặt chút đỏ vì ngượng ngùng.
“Đình Kiêu, em ngủ chưa?”
Tôi đang tựa vào đầu lướt điện thoại, liền vỗ vào chỗ bên cạnh bảo cô ấy tới.
Cô ấy mặc đồ ngủ bò lên tôi, ôm đầu gối ngồi bên cạnh.
Mái tóc xõa xuống che nửa khuôn mặt.
“Sao vậy?” Tôi hỏi.
Cô ấy im lặng một rồi thấp nói:
“Đình Kiêu, chị có một nguyện vọng muốn nói với em, nhưng chị cảm … hơi mất mặt.”
“Em cầu mong suốt mười tám năm mới có chị gái.”
Tôi nói:
“Nguyện vọng nào của chị có thể mất mặt hơn em chứ?”
Cô ấy bị tôi chọc cười, mím môi rồi giống như đã hạ quyết tâm, lên tiếng:
“Từ nhỏ lớn, chị luôn thích thời trang.”
“Hồi nhỏ nhà Cố chưa giàu như bây giờ, Cố sống.”
“Bà từng dùng máy may làm cho chị một chiếc váy nhỏ màu hồng, tà váy thêu hai con bướm.”
“Chị luôn giữ nó, nhưng sau này chuyển nhà bị thất lạc.”
cô ấy càng càng nhỏ:
“Sau này nhà Cố giàu lên, chị muốn học .”
“Chú Cố nói học chẳng có tác dụng , sau này dù sao phải lấy chồng, cần học đàn piano, cắm hoa và những thứ tương tự là .”
“Nhà Phó không thích chị làm những việc này.”
“ nói con dâu nhà Phó ngoài làm , xuất đầu lộ diện sẽ không đẹp mặt.”
Cô ấy vùi mặt vào đầu gối, buồn bã nói:
“Thật chị luôn muốn Đại học Nghệ thuật Luân Đôn học thời trang.”
“Chị đã lén tìm tài liệu, xem rất nhiều yêu cầu tuyển sinh.”
“Nhưng chị không có tiền, không có quan hệ, không có ai ủng .”
“Chú Cố khóa sổ trong két sắt, chiếu chị không làm .”
Cô ấy ngẩng đầu tôi, vành mắt đỏ lên:
“Đình Kiêu, có phải chị rất vô dụng không?”
“ chuyện mình muốn làm không dám nói .”
Tôi ngồi thẳng người, xuống , lấy một túi tài liệu từ ngăn kéo tủ đầu rồi quay bò lên , đặt nó trước mặt cô ấy.
“Chị xem đây là ?”
Cố Minh Uyển nghi hoặc tôi, đưa mở túi tài liệu.
Trang đầu tiên là giấy báo nhập học của Đại học Nghệ thuật Luân Đôn, viết tên cô ấy.
có một tấm thẻ màu đen, viền vàng, số dư hai mươi triệu tệ.
Cố Minh Uyển những tờ giấy rất lâu, rất lâu.
Ngón cô ấy nhẹ nhàng lướt giấy báo nhập học, sau chạm vào khuôn mặt mình ảnh làm thị thực.
Rồi cô ấy đột ngột ngẩng đầu tôi.