Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Chị Gái, Em Không Buông Tay

16

Sáng hôm .

Tôi và Phó Tịch cùng nhau lầu, tỏ vẻ như chưa có chuyện gì xảy .

Dì đang bận rộn trong bếp, thấy tôi thì ngạc nhiên thốt :

“Dì ơi, sao dì lại ở vậy? Không phải dì ba đi chơi rồi sao?”

Dì cũng bị dọa giật mình, vỗ ngực trấn an:

“Hai đứa hôm đi đâu ? Dì gõ cửa mà không ai trả lời, gọi điện cũng không được!”

“Ba con và dì lo muốn chết.”

Ờm…

Tôi chột dạ liếc nhìn Phó Tịch, người vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy .

“Tối con hơi sốt, chắc quên nên không nghe thấy.”

“Em cũng vậy.”

Phó Tịch lập tức tiếp lời.

Dì nghe xong thì lo lắng nhìn cả hai:

“Sao lại sốt cùng lúc ?”

“Không sao chứ? Có cần bệnh viện không?”

“Haha, một giấc khỏe rồi ạ, đừng lo, con đi đây!”

Tôi trừng mắt nhìn Phó Tịch, đó nhanh chóng chuồn khỏi .

Lại một dây dưa Phó Tịch.

Tôi không biết phải đối diện .

Phó Tịch đuổi theo tôi, nắm tay tôi, nhét vào tay tôi một chiếc sandwich.

Tôi giật mình, bật lùi xa ba mét.

Chột dạ nhìn cánh cửa đóng chặt.

Nghiến răng, trừng mắt nhìn Phó Tịch:

điên rồi à!”

Phó Tịch cười rực rỡ:

ơi, nắm tay ngoài đường cũng không được sao?”

Không được!

Tuyệt đối không để bị phát hiện !

17

Vào lớp, chỗ của An An vẫn trống không.

Tôi lại không kìm được mà lo lắng.

Gọi điện , vẫn không liên lạc được.

Tôi vội vàng gõ cửa giáo viên:

“Thưa thầy, em muốn hỏi tại sao An An không đi ạ?”

Thầy giáo lật đề thi hờ hững nói:

“Tô An An à? Chú của em làm thủ tục chuyển trường rồi, em không biết sao?”

Tôi sững người, siết chặt vạt áo:

ạ? Sao An An không nói gì em?”

“Hôm . Chú của em cho người thu dọn hết đồ trong ký túc rồi.”

Lúc Phó Tịch giúp tôi dọn .

Tất cả đồ đạc của An An trong được thu dọn sạch sẽ.

Tôi không cam lòng, gọi điện .

Nhưng số của An An bị hủy.

Tôi đứng ngẩn người nhìn chiếc giường trống không.

Phó Tịch xếp xong hành lý, cúi hôn môi tôi:

“Không sao chứ?”

Tôi cau mày, lắc đầu.

Phó Tịch nắm tay tôi:

“Đi thôi, về .”

18

kỳ thi đại kết thúc, tôi không nghe theo lời ba.

Tôi đăng ký vào trường đại A – ngôi trường xa nhất.

Phó Tịch cũng lập tức theo .

Dì lộ rõ vẻ không nỡ rời xa, ba thì đầy uất ức:

“Hai đứa con cứ này mà bỏ đi xa, chỉ lại ba mẹ con, chẳng khác hai ông bà già cô đơn!”

Tôi ngoan ngoãn đấm bóp vai cho ba, cười hì hì:

“Ôi trời, ba dì không phải hay có giới hai người sao!”

Kỳ nghỉ hè chớp mắt trôi .

Tôi và Phó Tịch đều có mặt ở A Đại.

Ở ngôi trường mới.

Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chúng tôi không em.

một cặp đôi có quang minh chính đại yêu nhau.

sớm một ngày.

Phó Tịch giúp tôi dọn dẹp chỗ .

đó nắm tay tôi đi dạo khắp trường.

Cho đi ngang một khách sạn…

Tôi cắn viên kẹo trong miệng, khẽ cong môi cười.

bước vào thang máy, cửa đóng lại, tôi đẩy Phó Tịch vào góc, cười vô hại:

“Chó con nóng lòng rồi à?”

Phó Tịch nuốt nước bọt, có chút khó chịu.

Nhẹ nhàng ngửi mùi hương trên tóc tôi:

ơi, em rất ngoan.”

“Có phần thưởng không?”

Trời mới biết tôi yêu dáng vẻ này của Phó Tịch mức .

Kiếp trước, để có nhìn thấy Phó Tịch như vậy.

Tôi dùng vô số chiêu trò.

Tôi liếm nhẹ môi, gật đầu.

“Tất nhiên rồi.”

dứt lời.

Đôi môi nóng bỏng của Phó Tịch lập tức áp .

Tôi ôm cổ , khẽ cười.

Hóa chó con vẫn dễ thuần phục như vậy.

Phó Tịch khẽ mở mắt, thoáng nhìn thấy camera giám sát phía trên thang máy.

Sắc mặt trầm .

Ôm tôi xoay người.

Cả người tôi bị bao phủ trọn vẹn trong tấm lưng rộng lớn của .

19

kỳ hai, Phó Tịch dỗ dành tôi cùng thuê bên ngoài.

cúi hôn mắt tôi.

Tôi không kìm được mà nước mắt lặng lẽ rơi.

Căn này.

Giống hệt căn nhỏ mà kiếp trước tôi và Phó Tịch từng ở.

Khác biệt duy nhất chính

Kiếp trước, từng ngóc ngách trong căn đó đều do tôi tự tay sắp xếp trong gần một tháng.

bây giờ, từng chi tiết đều do Phó Tịch tỉ mỉ sắp đặt.

hôn đôi mắt ướt đẫm của tôi:

“Vệ Lai, xin lỗi.”

“Đừng buông tay em , được không?”

Tôi nhìn Phó Tịch, đôi mắt mờ mịt trong làn nước mắt.

Phó Tịch cũng đỏ hoe mắt, hai tay hơi run, ôm chặt tôi vào lòng.

20

tốt nghiệp đại , tôi và Phó Tịch thuận lợi ở lại thành phố A.

Chỉ mỗi dịp Tết , lại không tránh khỏi mấy màn giới thiệu mai mối.

“Tiểu Lai, con trai đồng nghiệp ba về nước hôm , hai đứa ngoài gặp nhau đi?”

Tôi lén nhìn sắc mặt tối sầm của Phó Tịch.

Cười cười lảng tránh:

“Ba à, con trẻ mà.”

Ba nhìn tôi không nói gì, rồi quay sang cười Phó Tịch:

“Tiểu Tịch, chú có một đồng nghiệp có cô con gái cũng rất khá đấy.”

Tôi phồng má.

Tức tối đi thẳng .

Lúc mơ màng sắp .

Bên giường bỗng trùng .

Một cơ ấm áp ôm tôi vào lòng.

Phó Tịch tựa cằm đỉnh đầu tôi, khẽ cười:

, đang ghen à?”

Tôi rúc vào ngực Phó Tịch, không chịu ngẩng đầu.

Tôi không biết…

Tình cảm của chúng tôi có đi được bao xa?

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.