Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Cái đứa nhỏ này, ăn nói sao nghẹn họng người khác thế.”
“Dượng à, hai mươi , sáu giờ chiều mốt. Dượng nói nhắm vào Dượng là được chứ gì, vậy Dượng trả đi.”
“Hai mươi không phải số tiền nhỏ, Dượng cũng cần thời gian…”
“Ba năm, đã đủ dài chưa?”
Giọng Hàn Quốc Cường thay đổi.
Từ vẻ bề trên trịch thượng chuyển sang sự kiềm chế của một kẻ đang cố nuốt cơn giận.
“ Tụng, định làm cạn tàu ráo máng thật đấy à? Thế sau này hàng còn nhìn mặt nhau nữa không?”
“Cái lúc hai người lừa tiền em trai , hai người có nghĩ đến chuyện sau này nhìn mặt nhau không?”
Ổng hít một hơi thật sâu.
“Được, chờ đấy.”
Điện bị cúp.
Tôi bỏ điện xuống, tim đập thình thịch.
Không phải sợ hãi, là một giác kích động của việc được ăn cả ngã không.
Tôi biết tiếp theo đây bọn sẽ mọi cách để gây áp lực. hàng đến khuyên giải, chơi bài đạo lý, mang danh nghĩa mẹ tôi ra để bắt cóc đạo đức tôi.
Tôi chẳng sợ gì cả.
Sáu giờ chiều mốt.
Chưa nhận được tiền, tôi sẽ bước thẳng vào đồn cảnh sát.
Sáng hôm sau, Hạ Dữ gọi cho tôi.
“Chị, Dì Hai xúi hàng gọi điện cho em.”
“Ai gọi?”
“Bác Ba. em khuyên chị làm căng quá.”
“Thế em trả lời sao?”
“Em chuyện tiền nong chị nói.”
“Còn gì nữa không?”
Nó chững lại một giây.
“Bác Ba , năm xưa lúc nhà lo hậu sự cho bố mẹ, Bội Chi đã đôn đáo lo liệu, chị em mình niệm tình một chút.”
Tôi bật cười thành tiếng lanh lảnh.
“ ta đến được một . Viếng một vòng hoa. Ăn một bữa cơm. Em có nhớ không?”
“Em nhớ.”
“ đôn đáo? Kẻ đôn đáo lo liệu là chị đây này. Tất cả thủ tục, tất cả sổ sách, tất cả mọi việc, đều do một đứa con gái 19 tuổi là chị tự mình gánh vác. ta làm được cái gì?”
Hạ Dữ không nói nữa.
“Em trai, em có để bọn vòng vo dắt mũi.”
“Em không có.” Giọng nó nhỏ nhẹ nhưng vô vững vàng. “Chị, em đứng phía chị.”
Tôi sững lại.
Rồi bật cười.
“Được.”
**9**
“Sáu giờ chiều mốt” đã tới.
Điện của tôi reo vào lúc 5 giờ 47 phút.
Bội Chi gọi.
“Đến rồi đấy.”
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, tải lại trang.
20 . Không thiếu một cắc.
Khoảnh khắc tiền báo vào tài khoản, tôi trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm.
“ nhận được rồi.”
“Nhận được là xong rồi nhé.” Giọng ta khô khốc. “ Tụng, việc tao làm là sai, nhưng mày nhớ cho kỹ, hàng với nhau, có ép người ta đến mức tuyệt tình.”
“Là Dì tuyệt tình trước.”
“Mày—”
“ Bội Chi.” Tôi gọi thẳng tên ta. “Khoản tiền này Dì đã trả xong, chuyện này coi như kết thúc. Nhưng có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Từ nay sau, Dì bao giờ liên lạc với em trai nữa.”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Dì rõ chưa?”
“… Rõ rồi.”
“Không gọi điện, không nhắn WeChat, không nhờ bất ai bắn tin truyền lời. Nó không phải là cái máy rút tiền của Dì.”
“Tao chưa bao giờ coi nó là…”
“Hành động của Dì đã nói lên tất cả.”
Tôi không cho ta cơ hội nói thêm lời nào.
“Tạm biệt.”
Cúp máy.
Tôi ngồi trên mép giường khách sạn, tay vẫn còn run rẩy.
Không phải tức giận, đã phải gồng mình quá , sợi dây cung cuối cũng được chùng xuống.
Điện lại reo.
Là Hạ Dữ.
“Chị, tiền tới chưa?”
“Tới rồi.”
“Đủ 20 không?”
“Không thiếu một cắc.”
Nó im lặng không nói gì.
Một lúc sau, tôi thấy tiếng sụt sịt rất khẽ từ đầu dây bên kia.
“Chị…”
“Khóc lóc cái gì.”
“Em không khóc.” Giọng nó nghẹt đặc mũi.
“Đàn ông con trai, có đến mức đấy không.”
“Em chỉ là…” Nó nghẹn ngào. “Ba năm nay, em tưởng em đang giúp chị. Những lúc đói meo bụng, em lại nghĩ, chị còn khó khăn hơn em, em không thể nào làm gánh nặng cho chị thêm nữa.”
Tôi siết chặt điện , đốt ngón tay trắng bệch.
“Đến Tết em cũng không dám liên lạc nhiều với chị, Dì Hai chị cần phải nghỉ ngơi. Thật ra em đã gõ mấy cái tin nhắn rồi, lại phải xóa đi.”
“Chị biết.”
“Chị không biết đâu.” Giọng nó đè xuống thật thấp. “Có em sốt tới 39 độ, nằm bẹp dí trong ký túc xá hai liền, thằng bạn phòng hỏi em có muốn gọi điện cho người nhà không, em không cần.”
Tôi nhắm chặt mắt.
“Lúc đó em nghĩ, chị vẫn đang phải cày cuốc trả nợ, em không thể làm phiền chị thêm được.”
“Hạ Dữ.”
“Vâng.”
“Sau này có chuyện gì, bắt buộc phải gọi điện cho chị.”
“… Vâng.”
“Bất kể là chuyện gì.”
“Vâng.”
“Mày còn ôm đồm một mình nữa, chị đập chết mày.”
Nó bật cười một tiếng, giọng vẫn nghẹt mũi, âm thanh là lạ.
“Chị, em ơn chị.”
“ ơn cái gì, mày là em trai chị.”
Cúp máy xong, tôi ngồi rất trong phòng khách sạn.
Bên ngoài trời đã tối.
Đèn đường của thành phố nối tiếp nhau sáng lên.
Tôi nhớ lại đầu tiên đưa nó đến thành phố này nhập .
Nó kéo chiếc vali, quay đầu lại cười với tôi, chị yên tâm, em tự chăm sóc tốt cho bản thân được.
Nó quả thực rất biết cách chịu đựng.
Chịu đựng đến mức suýt chút nữa hủy hoại cả bản thân mình.
Điện báo có tin nhắn mới.
Là của cậu bạn luật sư.
“Tiền nhận được chưa? Chuyện giải quyết ổn thỏa rồi chứ?”
“Nhận được rồi.”
“Cậu có cần mình giúp soạn một bản thỏa thuận bằng văn bản không? Bắt Dì cậu ký vào để tránh sau này lật lọng.”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Không cần đâu.”
“Chắc chứ?”
“Chắc chắn. Sau này sẽ không còn lại gì nữa đâu.”
Tôi thoát khỏi khung chat, lướt WeChat của Bội Chi.
Nhấn vào, nhìn hình đại diện của ta cuối.
Mẹ tôi và ta đứng kề vai nhau, cười thân thiết biết bao.
Tôi nhấn giữ vào hình đại diện.
Xóa.
Màn hình hiện lên hộp xác nhận: *Sau khi xóa sẽ xóa sạch lịch sử trò chuyện.*
Tôi nhấn Xác nhận.
Sạch sẽ tinh tươm.
Rồi tôi mở khung chat với Hạ Dữ.
“ mai đây, chị dẫn mày đi ăn một bữa ra trò.”
Nó trả lời ngay lập tức: “Ăn gì cơ?”
“Mày muốn ăn gì ăn nấy.”
“Thật á?”
“Thật.”
“Thế em muốn ăn nướng. lắm rồi em chưa được ăn.”
lắm rồi.
Nó nói nhẹ bẫng.
lắm là bao ? Một năm? Hai năm? Ba năm?
Tay gõ phím của tôi khựng lại vài giây, rồi tôi nhắn lại —
“Được, quán đắt nhất nhé, chị bao.”
**10**
“Bạn ơi, cho mình thêm 3 đĩa ba chỉ này nữa.”
Hạ Dữ ngồi đối diện tôi, trên vỉ nướng xèo xèo tươm mỡ, mắt nó cũng sáng rực lên theo.
“Chị, chị cũng ăn đi chứ, chị nhìn em chằm chằm làm gì.”
“Chị nhìn mày ăn là no rồi.”
Nó dừng đũa, mím môi.
“Chị nhìn em bằng ánh mắt đó, làm như em đáng thương lắm không bằng.”
“Mày chẳng đáng thương gì cả, mày chỉ đang đói thôi.”
Bị tôi chọc nghẹn họng, nó cúi đầu nhét một miếng to oạch vào miệng.
Hai má phồng to, nhai lấy nhai để.
Tôi nhịn không được bèn phì cười.
“Mày ăn từ từ thôi, có ai giành với mày đâu.”
“Thói quen rồi.” Nó làu bàu không rõ chữ. “Ở nhà ăn trường phải ăn nhanh, không mất chỗ.”
Tôi rót cho nó một cốc nước ngọt.
“Từ nay sau không cần phải giành giật nữa.”
Nó bưng cốc lên uống một ngụm, không nói gì.
Ăn được nửa bữa, nó đột nhiên buông đũa xuống.
“Chị, em có chuyện này muốn nói với chị.”
“Nói đi.”
“Số tiền ba năm đã lấy lại được rồi. Nhưng em không cần.”
Tôi ngớ người.
“Mày nói cái gì?”
“20 đó, chị giữ đi.”
“Hạ Dữ, đấy vốn dĩ là tiền của em.”
“Không phải của em.” Nó nhìn tôi. “Là tiền chị vất vả kiếm được. Chị gửi cho em mỗi tháng 5 ngàn, đó là tiền lương của chị. Ba năm cuộc sống của chị cũng thắt lưng buộc bụng, em không thể để chị chịu cực khổ oan uổng như thế được.”
“Chị cực khổ cái gì?”
“Chị tưởng em không biết à?” Giọng nó chùng xuống. “Vị trí của chị tháng lương chỉ được hơn 1 . Chị gửi cho em 5 ngàn, chị chỉ giữ lại cho mình một nửa. Chị thậm chí còn chẳng mua lấy một bộ quần áo mới nào.”
Tôi không đáp lời.
“Chị, chị em mười mấy năm trời rồi. Từ năm 19 tuổi, chị đã phải đánh đổi biết bao nhiêu thứ, tự chị rõ nhất.”
“Mày là em trai chị—”
“ thế nên em lại càng không thể thản nhiên đón nhận.” Nó ngắt lời tôi. “20 đó chị cầm lấy, coi như em trả nợ cho chị.”
“Hạ Dữ.”
“Chị em nói hết đã.” Nó ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt lại đỏ ửng, nhưng này nó không cúi xuống nữa. “Năm sau em tốt nghiệp rồi, giáo sư đã giới thiệu cho em một vị trí ở viện nghiên cứu, em vòng phỏng vấn rồi. Lương tháng không cao, nhưng ổn định.”
Lòng tôi chùng xuống.
“Thật à?”
“Thật.” Nó gật đầu. “Sau này chị không cần phải em nữa. Không những không cần chị , em sẽ lại chị.”
“Mày đòi chị? Mày tự lo cho cái thân mày no bụng trước đã.”
“Em nói thật đấy.” Giọng nó vô nghiêm túc. “Chị, chị đã sống em mười mấy năm trời rồi. Sau này phải đến lượt em.”
Tôi bưng cốc nước trước mặt lên, nhấp một ngụm, để đè nén giác cay xè đang cuộn trào nơi cuống họng.
“Mày ăn hết đĩa này đi rồi hẵng chém gió với chị.”
Nó bật cười, cầm đũa lên lại.
Hai chị em tôi ngồi trong quán nướng rất . Nó ăn liền tù tì bốn đĩa ba chỉ, hai bát cơm trắng, cuối còn gọi thêm một suất mì lạnh.
Lúc nhân viên phục vụ ra dọn bàn còn phải liếc nhìn nó mấy .
Chắc chưa từng thấy gã nào gầy nhom ăn khỏe đến thế.
Ăn xong bước ra ngoài, gió trên phố thổi lồng lộng.
Nó đi bên trái tôi, cố tình đi phía lề đường bên ngoài.
“ cái này từ bao giờ đấy?”
“ cái gì cơ?”
“Đi phía bên ngoài.”
“Trước giờ em vẫn thế .” Nó lầm bầm một câu.
Tôi không bóc mẽ nó.
Hồi bé nó toàn tót lên phía trước, chẳng bao giờ quan tâm bên trong hay bên ngoài cái gì cả.
Đi được một đoạn, nó bỗng cất lời.
“Chị, có chuyện này em vẫn luôn chưa từng hỏi chị.”
“Chuyện gì?”
“Chị đã bao giờ thấy hối hận chưa?”
“Hối hận chuyện gì?”
“Hối hận đã em.”
Gió thốc tới, lùa vào cổ áo lạnh buốt khiến tôi rùng mình một cái.
“Mày nghĩ thế nào?”
“Em nghĩ đáng lẽ chị nên hối hận.” Giọng nó khẽ khàng. “Năm 19 tuổi, người ta đều đang yêu đương, Đại . Còn chị phải làm hai công việc một lúc để kiếm tiền đóng phí cho em.”
“Chị không hối hận.”
“Chị có trả lời quýt thế.”
Tôi dừng chân, quay đầu nhìn nó.
Ánh đèn đường kéo cái bóng của nó dài ngoẵng.
Trên khuôn mặt gầy guộc của nó là một sự nghiêm túc đầy bướng bỉnh.
“Hạ Dữ, chị nói một này thôi, mày khắc cốt ghi tâm cho chị.”
“Vâng.”
“Quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời chị, chính là đã không vứt mày cho người khác .”
Nó ngây người.
“Nếu mày thấy nợ chị, thế sống cho đàng hoàng vào, làm việc chăm chỉ, sau này một cô gái tốt, sống hạnh phúc hơn bất kỳ ai. Đó chính là cách trả nợ cho chị đấy.”
Nó há miệng, yết hầu trượt lên trượt xuống.
“ rõ chưa?”
“… rõ rồi.”
“Vậy đi thôi, chị đưa mày trường.”
Nó bước theo tôi, đi được hai bước, bỗng nói nhỏ một câu.
“Chị, chị cũng thế nhé.”
“Chị làm sao?”
“Chị cũng phải một người tốt. chỉ lo cho mỗi mình em, chị cũng phải sống cho cuộc đời của chị nữa chứ.”
Tôi quay mặt đi, không để nó nhìn thấy biểu của mình.
“Biết rồi.”
Đến cổng trường, nó dừng lại.
“Chị, sáng mai em làm đồ ăn sáng cho chị nhé. Ở phòng thí nghiệm có lò vi sóng, em hâm nóng bát cháo cũng được.”
“Cái bát cháo hâm từ lò vi sóng nhà mày, chị sợ ăn vào tiêu chảy lắm.”
“Không đâu, tay nghề em xịn lắm.”
“Thôi thôi, mau đi, mai còn có tiết .”
Nó quay lưng đi được hai bước, lại khựng lại.
“Chị.”
“Lại chuyện gì nữa?”
Nó đứng dưới ánh đèn cổng trường, toét miệng cười với tôi.
Nụ cười ấy vô rạng rỡ.
Giống như đầu tiên trong suốt ba năm .
“ ơn chị đã đến em.”