Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hàn cũng xử lý uy h/iếp, t/ấn c/ông và những vấn đề quan khoản nợ.
Sau khi nghe phán quyết, Tào Mỹ ngất ngay ngoài hành lang.
Hàn Vĩnh Quý không đỡ.
Ông ta chỉ đứng dựa tường, gương mặt xám xịt.
Hai người bắt đầu trách móc nhau.
“Đều bà nuông chiều nó!”
“Ông không tham tiền của thì có hôm nay sao?”
“Là bà gọi Hàn tới!”
“Là ông bảo dâu phải quỳ!”
Giữa nơi đông người, cãi mức suýt lao vào đ/ánh nhau.
Không ai nói “gia hòa vạn sự hưng”.
Không ai nói “ nhà đóng cửa bảo nhau”.
Phóng viên nhận ra , giơ máy quay.
Hai người lập tức che mặt bỏ chạy.
Tôi không dự.
Từ An chỉ gửi cho tôi kết quả.
Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống tiếp tục chỉnh động tác cho học viên.
Một cô bé mười hai tuổi hỏi:
“Cô , người xấu phạt chưa?”
Tôi gật đầu.
“.”
“Cô có vui không?”
Tôi nghĩ một lát.
“Không hẳn.”
Cô bé nghiêng đầu.
“ sao?”
“ cuộc sống tốt nhất không phải ngồi nhìn người xấu gặp nạn.”
“Mà là đi xa mức không ảnh hưởng.”
Cô bé nghe không hiểu hết.
vẫn gật đầu thật .
“Sau này cũng như cô.”
Tôi chỉnh lại găng cho em.
“Không cần giống cô.”
“ chỉ cần hơn chính hôm .”
Một năm sau, tôi được mời tham dự chương trình vinh danh những cá nhân có đóng góp tích cực cho cộng đồng.
Buổi lễ diễn ra trung tâm thành phố.
Trùng hợp thay, công ty tổ chức sự kiện thuê đúng khách sạn nơi tôi và Hàn làm đám cưới.
Tôi bước sảnh lớn.
Nhìn thấy bức tường hoa quen thuộc.
ấy, tôi mặc váy cưới, nắm tay Hàn , tin rằng tìm được người có thể cùng đi hết đời.
Bây giờ nhớ lại, cảm giác xa xôi như của một người khác.
Tôi không .
Tôi chỉ đánh đổi bản thân để đổi lấy tình .
Sau này tôi mới hiểu.
Một mối quan hệ tốt sẽ không cầu bạn tự bẻ gãy đôi cánh.
Người thật lòng bạn sẽ không sợ bạn tỏa sáng.
Càng không dùng danh nghĩa gia đình để biến bạn thành người phục vụ miễn phí.
Sau buổi lễ, tôi bước ra khỏi khách sạn.
Trời đổ tuyết nhẹ.
Một người phụ nữ trung niên đứng bên đường nhìn tôi rất lâu.
Là Tào Mỹ .
Bà ta già đi gần chục tuổi.
Áo khoác cũ.
Tóc bạc.
Trong tay xách một túi đồ ăn giảm giá.
Bà ta nhìn chiếc xe của ban tổ chức đang chờ tôi, nhìn tấm cúp trên tay tôi.
Ánh mắt phức tạp.
Có ghen tị.
Có .
Có cả sự không cam lòng.
Bà ta bước tới.
“ .”
Tôi dừng lại.
“Có gì?”
Bà ta mấp máy môi.
“Tiểu ở trong đó sống không tốt.”
“Tôi biết.”
“Nó nói gặp cô.”
“Tôi không gặp.”
“Chỉ một lần.”
“Không.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Tào Mỹ nhìn tôi.
“Cô thật sự không chút tình cảm nào sao?”
“Tôi có.”
“ chính các người dùng hết.”
Bà ta cúi đầu.
“ đó tôi không nói câu kia…”
Tôi biết bà ta nói gì.
đó bà ta không nói “đ/ánh là thương, mắng là ”.
bà ta ngăn Hàn .
bà ta không bao che Đường Thiến.
nhà Hàn không tham tiền của tôi.
Có lẽ mọi sẽ khác.
trên đời không có .
Tôi nhìn bà ta.
“Bà nói sau khi rời khỏi nhà Hàn, tôi sẽ .”
“Bây giờ tôi có thể trả lời.”
“Tôi .”
Mắt bà ta sáng lên.
tôi nói tiếp:
“Tôi không rời đi sớm hơn.”
Gương mặt bà ta lập tức cứng lại.
Tôi bước .
Bà ta bỗng gọi với theo:
“ !”
“Tôi nhận quả báo !”
“Cô thế nào nữa?”
Tôi quay đầu.
“Tôi không gì từ bà.”
“Cuộc sống hiện của bà là kết quả từ lựa chọn của chính bà.”
“Không quan tôi.”
Tôi lên xe.
Cánh cửa đóng lại.
cửa , bóng dáng Tào Mỹ càng nhỏ.
Cuối cùng biến mất giữa dòng người.
14
Hai năm sau.
Đội tuyển trẻ do tôi huấn luyện giành ba huy chương vàng giải toàn quốc.
Cô bé hỏi tôi người xấu có phạt chưa cũng giành chức vô địch lứa tuổi của .
Sau trận đấu, em lao xuống ôm tôi.
“Cô !”
“ thắng !”
Tôi xoa đầu em.
“Cô nhìn thấy.”
“Lúc hiệp đầu dẫn điểm, rất sợ.”
“ nhớ lời cô.”
“Không cần thắng người khác ngay.”
“Chỉ cần không thua chính .”
Tôi cười.
“Làm tốt lắm.”
Khán đài vang lên tiếng vỗ tay.
Bố mẹ tôi ngồi hàng đầu.
Sư phụ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm khắc, chiếc áo ông mặc lại in dòng chữ rất lớn:
“Đội nhất định thắng.”
Sư đệ út đứng bên cạnh quay video cười mức rung cả máy.
Sau lễ trao giải, một phóng viên hỏi tôi:
“Điều gì khiến chị tự hào nhất trong những năm ?”
“Huy chương trở lại?”