Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Chứ nữa. Lúc cậu không gom nổi tiền an táng, phải tới công trường vác xi măng suốt nửa tháng liền. Làm sức thi đại học.”
Không khí trong phòng bao đột nhiên nặng nề.
Thầy Lý thở dài, nâng nhấp một ngụm:
“Đứa trẻ số khổ. hạt giống tốt, đáng tiếc quá.”
Tôi góc, cảm giác cổ họng như bị thứ chặn , nuốt không trôi, nhả không .
Lớp trưởng thể dục quay tôi, lè nhè nói:
“Lớp trưởng, chuyện này cậu không biết à? Đêm trước khi cậu bỏ học, vừa hay mưa bão lớn. Tớ tận mắt thấy cậu đứng dưới lầu nhà cậu hơn nửa đêm. người ướt như ma nước, chỉ để một cái cửa sổ nhà cậu.”
“Lúc tớ hỏi cậu sao không tìm cậu. Cậu đỏ mắt nói, bây giờ đời cậu nát bét , không thể cậu vũng bùn được.”
“Cạch” một tiếng, chiếc cốc thủy tinh trong tay tôi gõ , nước đổ đầy .
tôi ong ong.
Vậy nên sự lạnh lùng đột ngột năm , việc anh ném ô trả vào lòng tôi, việc anh bảo tôi đừng xen vào chuyện người khác…
Tất đều giả vờ?
Anh cảm thấy mình không xứng với tôi, nên tự lựa chọn một mình gánh hết đống hỗn loạn, lặng lẽ cút khỏi thế giới tôi?
Tôi cắn chặt môi dưới, hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh .
Tạ Nghiên Từ, anh đúng tên khốn tự cho mình đúng.
Chiều hôm sau, hai giờ năm mươi.
Tôi đúng giờ xuất hiện Starbucks tầng ba Guomao.
Cuối tuần trung tâm thương mại đông nghịt người, quán cà phê gần như kín chỗ.
Tôi gọi một Americano đá, tìm vị trí khuất cạnh cửa sổ .
Trong vẫn không ngừng phát những lời nghe được buổi họp lớp tối qua, trong lòng như nghẹn một đám lửa.
Đúng lúc này, khóe mắt tôi liếc thấy một người kỳ lạ.
Trong góc khuất nhất quán cà phê, một ghế sofa đôi, một người mặc hoodie đen đang .
Anh không chỉ trùm mũ hoodie , đeo một cặp kính gọng đen cực lớn và khẩu trang y tế màu đen. người kín mít, chỉ lộ đôi mắt đang cảnh giác quanh.
Mùa hè ăn mặc kiểu này, không phải minh tinh thì cướp.
dáng người , tư thế .
hóa thành tro tôi nhận .
Tôi siết mạnh Americano đá trong tay, nước lạnh trên thành chảy theo kẽ ngón tay.
Tôi hít sâu một hơi, đứng dậy, đi thẳng tới góc .
Người dường như nhận người gần, cơ thể hơi căng , theo bản năng thấp vành mũ .
Tôi đi tới trước anh, ghế đối diện , không khách sáo .
người anh chấn động, lập tức ngẩng .
Qua tròng kính, tôi đối diện với đôi mắt sâu thẳm quen thuộc kia.
“Xin lỗi cô, chỗ này người .” Anh cố ý hạ thấp giọng, định lừa cho qua.
Tôi không thèm để ý.
Tôi không cảm xúc rút điện thoại, mở app đồ cũ, mở khung chat với người bán định biến tôi thành con mồi lừa đảo.
Gõ chữ.
【Tôi tới .】
【Anh đâu?】
【Ngẩng .】
Tôi chằm chằm vào mắt người trước , ngón cái ấn mạnh nút gửi.
“Đinh đoong ——”
Âm báo hệ thống cực kỳ trong trẻo đột ngột vang từ chiếc điện thoại đặt trên người .
Tiếng ồn ào xung quanh như rút sạch trong chớp mắt.
Đồng tử người rung mạnh. Trong đôi mắt vốn luôn bình lặng không gợn sóng cuối cùng hiện vẻ hoảng loạn rõ ràng.
Anh cứng đờ cúi màn hình điện thoại sáng , cứng đờ ngẩng tôi.
“Mười vạn?” Tôi nhếch một bên khóe miệng, anh như cười như không.
“Đại minh tinh Tạ, anh định bỏ tiền bịt miệng tôi, hay định mua luôn tôi về?”
Hầu kết Tạ Nghiên Từ liên tục, tai cùng gốc cổ đỏ bừng trong nháy mắt. Anh há miệng như muốn nói , nhưng một chữ mắc kẹt trong cổ họng.
Tôi không cho anh cơ hội thở.
Tôi lấy chiếc iPod cũ trong túi , “bộp” một tiếng đặt , nghiêng người về phía trước, ghé sát anh.
“Anh đoán xem, tôi nghe thấy câu…”
Tôi cố ý dài giọng, khuôn anh dần mất màu máu.
“Ôn Dữu môn toán được 89 điểm. Ngốc thật.”
Tạ Nghiên Từ lập tức nhắm chặt mắt.