Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

nên, anh ta đương nhiên cũng không thấy, câu tiếp theo giáo sư gửi tới.

khi đến Đức em trực tiếp đến báo danh nhé, có đàn anh đến đón em.”

Biết tôi trở thành sinh viên trao đổi, Hạ Lệ Hiên cùng vui sướng.

Hôm anh ta tìm căn hộ trên mạng cả ngày, cuối cùng quyết định thuê một căn nhà kiểu Haussmann nằm bên bờ sông Seine.

bình thường vốn keo kiệt bản thân, lần này, lại chọn tầng cao nhất một tòa tháp có thể ngắm 360 độ toàn cảnh Paris.

khi thanh toán tiền cọc, anh ta ôm tôi vào lòng.

“Đợi em đến Pháp rồi, chúng ta có thể sống cùng nhau, buổi tối cùng nhau dạo ven sông Seine, qua cầu Nghệ thuật, mua một cuốn sách cũ ở hiệu sách Shakespeare.”

Giọng anh ta cùng dịu dàng và đầy khao khát, tim tôi, lại không hề có chút gợn sóng.

Bởi vì, là con đường anh ta và Lâm Mộc Tử đã từng qua.

trí nhớ tôi vẫn nhớ rõ.

lịch sử trò chuyện anh ta và Lâm Mộc Tử, Lâm Mộc Tử đã từng chia sẻ anh ta, một cuốn sách cô ta mua ở hiệu sách Shakespeare——

《Dọc theo sông Seine đến Florence》.

khi đọc , muốn đạp xe đến Florence, tiếc là không có ai cùng.”

Hạ Lệ Hiên không trả ngay, đó, một tiếng đồng hồ , gửi cho cô ta bức ảnh một chiếc xe đạp mới mua.

những ngày tôi học ngày học đêm để được sang Pháp du học, Hạ Lệ Hiên đã cùng Lâm Mộc Tử đạp xe Paris đến Florence.

1140 cây số, ròng rã 20 ngày.

Anh ta chia sẻ cho tôi mọi cảnh trên đường đến Florence, chưa bao giờ nói tôi rằng, bên cạnh anh ta còn có một khác.

Tôi im lặng hồi lâu, Hạ Lệ Hiên kỳ lạ tôi: “Sao ?”

Tôi lắc đầu, vừa định mở miệng nói thì chuông cửa vang lên.

Mở cửa ra, lại là Lâm Mộc Tử.

Hạ Lệ Hiên cau mày nói: “Sao em lại đến ?”

Lâm Mộc Tử bĩu môi: “Sao anh vẫn còn giận ? Anh biết tính em nói năng không suy nghĩ , lại chúng ta vốn dĩ chẳng có gì cả, em tưởng chị tin tưởng anh, không giống như mấy cớ hiểu lầm chúng ta đâu.”

Nói , cô ta đầy ẩn ý sang tôi: “Đúng không, chị ?”

Tôi siết tay, mỉm cười nói: “Đúng, tôi không hiểu lầm hai đâu.”

chính là sự thật .

Hạ Lệ Hiên thở phào nhẹ nhõm, Lâm Mộc Tử thừa cơ vào phòng.

thì tốt, em còn làm bánh kem đến để tạ lỗi chị .”

Cô ta nói liền đặt bánh xuống bàn, cắt một miếng đưa cho tôi: “Chị , chị nếm thử xem.”

Ngọt, ngọt.

Tôi ăn một miếng, liền đặt nĩa xuống.

“Ây da, quên mất lão Hạ anh từng nói chị ăn nhạt một chút, bỏ nhiều đường quá rồi.”

Cô ta xích lại gần Hạ Lệ Hiên, giọng đầy thâm ý: “ lão Hạ này, bình thường ăn nhạt nhiều rồi, ăn chút đồ ngọt, cũng ngon không?”

Hạ Lệ Hiên không nhận ra ẩn ý cô ta, bất đắc dĩ cô ta một cái: “Cũng tạm.”

Lâm Mộc Tử bật cười thành tiếng.

Tôi siết chiếc đĩa, chỉ thấy miếng bánh tay trở nên vị.

“Tôi thấy hơi ngột ngạt, xuống dưới dạo chút.”

Nói tôi định đứng dậy, Lâm Mộc Tử lại giữ cổ tay tôi: “Nếu chị không , em làm lại cái khác.”

“Không cần đâu.”

Tôi cau mày không muốn bị cô ta chạm vào, ai ngờ vừa rút tay lại, Lâm Mộc Tử liền mượn lực vung tay, đập mạnh tay xuống bàn.

“A——” Lâm Mộc Tử rơm rớm nước mắt: “Đau quá!”

Hạ Lệ Hiên ngay nắm lấy tay cô ta, vết bầm tím trên mu bàn tay, quát tháo tôi: “Tống Thanh Ly, em làm cái gì ?”

Lại là một lần đầu tiên nữa.

là lần đầu tiên anh ta lớn tiếng quát mắng tôi vì một phụ nữ khác.

Tôi nắm tay giải : “Em không hề dùng sức, là cô ta tự đập vào đấy.”

giải tôi, Hạ Lệ Hiên hoàn toàn bỏ ngoài tai.

Anh ta cau mày : “Cô ấy nói sai, em nói vài câu là được rồi, không cần thiết động tay động chân.”

anh ta nói không nặng, chỉ là… Hạ Lệ Hiên trước kia luôn điều kiện đứng về phía tôi.

Tên ngốc này luôn miệng nói: “Bất kể có lỗi em hay không, thì đối phương chắc chắn là sai.”

Sống mũi tôi bỗng chua xót, ngay im bặt.

Không cần giải nữa, đã không còn cần thiết nữa rồi.

Hạ Lệ Hiên dịu dàng an ủi Lâm Mộc Tử , ra ngoài tìm quầy lễ tân khách sạn lấy thuốc.

Cửa vừa đóng lại, Lâm Mộc Tử thu lại vẻ mặt tủi thân, nhướng mày khiêu khích tôi: “Chị nói xem, ván này, có chị lại thua rồi không?”

Tôi cô ta một cái, lại vết bầm tím trên tay cô ta, nhếch khóe môi.

“Đúng, cô thắng rồi.”

Thực ra ngày đầu tiên Hạ Lệ Hiên vì Lâm Mộc Tử quên hứa chúng tôi.

ngày tôi nhận được đơn xin học trao đổi, lại không lựa chọn sang Pháp ngay đầu.

ngày tôi quyết định đến Pháp để cho bản thân bỏ hy vọng.

Lâm Mộc Tử đã thắng rồi.

Lâm Mộc Tử nhếch môi hỏi: “Ngày mai là sinh nhật Hạ Lệ Hiên rồi, chị nghĩ cuối cùng anh ấy chọn chị hay chọn em?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.