Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Một lúc sau.

Tôi mới nghe thấy giọng anh.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

Lại là nói ấy.

lần tôi đau lòng.

lần tôi tủi thân.

lần tôi muốn một trả lời.

Anh đều dùng bốn chữ đó để kết thúc cuộc trò chuyện.

Tôi không đáp.

Chỉ bước đi.

Lần này.

Anh không đuổi theo.

Buổi tối.

Tôi về căn hộ nhỏ của .

Vừa mở cửa phát hiện trong phòng có người.

Tôi giật .

Theo bản năng lùi lại.

Sau đó mới nhìn thấy mẹ tôi ngồi sofa.

Bà xách theo một túi trái cây.

Nhìn thấy tôi liền đứng dậy.

con về muộn thế?”

Tôi thở phào.

“Mẹ.”

Mẹ tôi nhìn quanh căn hộ.

“Con sự chuyển ra rồi?”

Tôi gật đầu.

Bà im .

Sau đó kéo tôi ngồi xuống.

“Chia rồi à?”

Tôi cúi đầu.

Không nói gì.

Mẹ tôi thở dài.

Bà vuốt tóc tôi.

Động tác dịu dàng lúc tôi còn nhỏ.

“Không .”

“Con gái mẹ xinh đẹp .”

“Không có người này thì còn người khác.”

Nghe ấy.

Sống mũi tôi bất chợt cay xè.

Suốt hai năm qua.

Tôi từng kể cho mẹ yêu đến mức nào.

từng nói chịu bao nhiêu tủi thân.

Tôi chỉ luôn nói.

Tôi tốt.

Anh ấy tốt.

Chúng tôi tốt.

Nhưng hóa ra.

Tất cả đều là nói dối.

Tôi ôm lấy mẹ.

Lần đầu tiên bật khóc.

“Mẹ.”

“Con mệt rồi.”

Bàn mẹ run .

Bà không hỏi gì nữa.

Chỉ ôm tôi chặt.

Mười giờ tối.

Tôi tiễn mẹ xuống lầu.

Vừa quay lại nhìn thấy một bóng người đứng dưới ánh đèn đường.

.

Tôi sững người.

Không anh đứng đó bao .

không anh có nhìn thấy tôi khóc hay không.

Anh bước tới.

Ánh dừng đôi đỏ hoe của tôi.

Sắc mặt hơi trầm xuống.

“Khóc rồi?”

Tôi không trả lời.

Anh lại hỏi:

“Mẹ em tới à?”

Tôi im .

nhìn tôi một lúc.

Sau đó đưa tới một chiếc túi.

“Tôi mua đồ ăn.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Đều là món tôi thích.

Nếu là trước .

Chắc chắn tôi sẽ cảm động.

Nhưng bây giờ.

Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Tôi đẩy chiếc túi trở lại.

“Không cần.”

Anh nhíu mày.

“Khương Chi.”

“Tôi tới rồi.”

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn thẳng vào anh.

“Rồi ?”

Anh khựng lại.

Tôi cười nhạt.

“Anh tới .”

“Mua đồ ăn.”

“Nói vài .”

“Rồi tôi phải cảm động ?”

Sắc mặt dần trở nên khó coi.

Có lẽ là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh .

Tôi tiếp tục.

“Tôi từng sốt bốn mươi độ.”

“Anh ở đâu?”

“Tôi từng một truyền nước giữa đêm.”

“Anh ở đâu?”

“Tôi từng đợi anh đến ba giờ sáng.”

“Anh ở đâu?”

hỏi.

Sắc mặt anh lại khó coi thêm một phần.

Cuối cùng.

Anh lạnh giọng.

“Em nhất định phải tính toán những chuyện đó ?”

Tim tôi đau đến bật cười.

Đúng .

chính là .

Người tôi từng yêu đến chết đi sống lại.

Người tôi từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút.

Anh sẽ nhìn thấy tôi.

Nhưng hóa ra.

Trong anh.

Những tổn thương ấy chỉ là tính toán.

Điện thoại của anh bỗng rung .

Màn hình sáng giữa màn đêm.

Tên người gọi hiện rõ.

Lăng Ngưng.

Tôi nhìn thấy.

Anh nhìn thấy.

Không khí bỗng nhiên yên .

nhíu mày.

Ngón dừng màn hình.

Tôi cười.

Lùi về sau một bước.

“Hai năm rồi.”

“Tôi từng thắng nổi cô ấy.”

Nói xong.

Tôi xoay người đi vào trong tòa nhà.

Phía sau.

Điện thoại không ngừng rung .

Ting.

Ting.

Ting.

Giống nhắc nhở tôi.

Thứ tôi cố giữ suốt hai năm.

Từ đầu đến cuối.

từng thuộc về .

Chương 5

Sau đêm đó, không xuất hiện nữa.

Nhưng tôi .

Anh từ bỏ.

Bởi vì ngày khi tan làm, tôi đều có thể nhìn thấy chiếc Bentley màu đen đỗ ở bên kia đường.

Không tiến tới.

Không quấy rầy.

Chỉ lẽ đứng đó.

Giống một cái bóng.

Tôi không để ý.

Hoặc nói đúng hơn.

Tôi ép bản thân không để ý.

suốt hai năm qua.

Người chủ động luôn là tôi.

Bây giờ đến lúc anh nếm thử cảm giác bị phớt lờ.

Một tuần sau.

Tôi họp thì nhận được điện thoại từ bệnh viện.

Mẹ tôi ngất xỉu khi đi chợ.

May mắn người dân xung quanh phát hiện kịp thời.

Tôi lập tức xin nghỉ.

Lao thẳng tới bệnh viện.

Khi chạy đến nơi.

Mẹ tôi nằm giường bệnh.

Sắc mặt hơi tái.

còn cắm kim truyền dịch.

Bác sĩ nói không có vấn đề lớn.

Chỉ là huyết áp tụt cộng thêm lao lực quá độ.

Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng rơi xuống.

Tôi ngồi bên giường.

Nắm lấy mẹ.

Mãi đến khi bà tỉnh lại.

Nhìn thấy tôi.

Điều đầu tiên bà nói là:

“Con khóc rồi à?”

Tôi lắc đầu.

“Không có.”

Mẹ tôi bật cười.

“Con gái mẹ từ nhỏ .”

lần lo lắng đều nói không .”

Nghe .

tôi lại đỏ .

Mẹ tôi nhìn tôi .

Sau đó hỏi:

làm lành à?”

Tôi nói tới ai.

Tôi cúi đầu.

Không trả lời.

Bà thở dài.

“Khương Chi.”

“Con sự thích cậu ta đúng không?”

Lồng ngực tôi đau nhói.

Giống có ai đó dùng bóp mạnh.

sau.

Tôi mới gật đầu.

“Ừ.”

Mẹ tôi im .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.