Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Tôi đi cửa sổ.

Nhìn đèn thành phố bên ngoài.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Chu Kinh .”

“Anh lấy tư cách để tôi?”

Một câu nói.

Khiến dây bên kia hoàn toàn yên lặng.

Rất lâu.

Rất lâu .

Tôi mới thấy tiếng hít thở nặng nề anh.

Giống như đang cố kìm nén điều .

lần này.

Tôi không muốn biết nữa.

Tôi trực tiếp cúp máy.

kéo số mới ấy vào danh sách chặn.

Màn hình tối xuống.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Mà tôi không biết.

bên kia thành phố.

Chu Kinh đang đứng trước cửa sổ sát đất.

Chiếc điện thoại tay gần như bị bóp biến dạng.

Lần tiên đời.

Anh cảm được thứ gọi là bất lực.

Bởi vì người từng luôn đứng nguyên tại chỗ chờ anh.

Đã thật sự đi xa rồi.

Chương 7

cuộc gặp với Lăng Ngưng, tôi cho rằng mọi sẽ tạm thời kết thúc.

tôi đã đánh giá thấp cô ta.

Cũng đánh giá thấp sự tò mò những người xung quanh.

Ba ngày .

Tôi vừa bước vào công ty đã cảm được bầu không khí khác thường.

Những người thường chủ động chào tôi hôm nay lảng tránh .

Trần ngồi cạnh bàn làm việc.

Vẻ khó coi.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy tức kéo tôi sang một bên.

“Khương Chi.”

“Cậu lên mạng chưa?”

Tôi khựng .

“Chưa.”

Trần đưa điện thoại .

Trên màn hình là một bài đăng diễn đàn nội bộ giới kinh doanh.

Tiêu đề rất bắt .

【Người thứ ba chen chân giữa thanh mai trúc mã , cuối bị đá văng】

Bên dưới là một đoạn kể đầy ám .

Một người đàn ông si tình chờ đợi mối tình .

lúc người yêu cũ ra nước ngoài, một cô gái khác lợi dụng cơ hội tiếp cận.

Sống chung.

Dính lấy anh ta.

Mưu đồ thay thế vị trí chính chủ.

cuối .

Khi người cũ trở về.

Cô gái kia vẫn phải xám xịt rời đi.

Không ghi tên.

Không ghi họ.

những người quen Chu Kinh đều biết bài viết đang nói về ai.

Bình luận phía dưới vô náo nhiệt.

“Đúng là không biết lượng sức.”

“Người thay thế mãi mãi là người thay thế.”

“Chu cũng đủ kiên nhẫn rồi.”

“Tôi nói cô ta còn ở nhà người ta hai .”

Trần tức giận đến đỏ .

“Quá đáng thật.”

“Tôi biết rõ cậu không phải loại người .”

Tôi nhìn màn hình.

Không tức giận.

Cũng không buồn.

cảm thấy mệt mỏi.

Hai qua.

Tôi luôn cố giữ thể diện cho Chu Kinh .

Cho dù bị đối xử như thế nào.

Tôi cũng chưa từng nói xấu anh trước bất kỳ ai.

người khác dễ dàng bóp méo tất cả.

Trần lo lắng :

“Cậu định làm ?”

Tôi trả điện thoại .

“Không làm cả.”

Cô ấy sững người.

…”

Tôi cười nhạt.

“Tôi không cần chứng minh mình là ai với những người không quan trọng.”

Buổi chiều.

Tôi đang chỉnh sửa tài liệu thì được điện thoại từ Lục Tranh.

Vừa bắt máy.

Giọng anh ta đã truyền .

“Khương Chi.”

trên mạng cô đừng để ý.”

Tôi bật cười.

“Anh gọi để nói này?”

Lục Tranh im lặng vài giây.

thấp giọng.

“Không phải Lão Chu làm.”

Tôi nhìn màn hình máy tính.

Thờ ơ đáp:

“Tôi biết.”

Nếu là Chu Kinh .

Anh sẽ không dùng thủ đoạn như vậy.

Anh lạnh nhạt.

Chứ không hèn hạ.

Lục Tranh dường như thở phào.

“Cô biết là tốt.”

“Tôi sẽ điều tra.”

Tôi không trả lời.

Bởi vì điều tra hay không.

Đối với tôi cũng không còn ý nghĩa.

Tối hôm .

Tôi được lời mời tham gia tiệc sinh nhật một đối tác.

Người rất đông.

không ít người quen.

Đương nhiên.

Cũng Chu Kinh và Lăng Ngưng.

Khi tôi bước vào.

mọi người tức đổ dồn .

Giống như đang chờ xem kịch.

Lăng Ngưng mặc váy dài màu xanh nhạt.

Đứng bên cạnh Chu Kinh .

Trông rất xứng đôi.

người cố ý cười nói:

“Lăng thư cuối cũng trở về.”

“Chu chờ như vậy cũng đáng.”

Lăng Ngưng đỏ .

Nhẹ nhàng nói:

“Đừng trêu tôi.”

Một người khác cười.

“Chúng tôi đâu nói sai.”

nói Chu vì cô mà giữ chiếc nhẫn tận bây giờ.”

đây.

Không ít người nhìn về phía tôi.

đầy sự thương hại.

Lăng Ngưng cũng nhìn sang.

Khóe môi mang theo nụ cười yếu ớt.

cũ thôi.”

“Không đáng nhắc nữa.”

Tôi đang định rời đi.

Bỗng nhiên người mở miệng.

“Khương thư.”

“Tôi nói cô và Chu từng ở bên nhau?”

Cả đại sảnh tức yên lặng.

Rất sáng lên.

Rõ ràng đang đợi trò hay.

Tôi chậm rãi đặt ly rượu xuống.

“Ừ.”

Người kia tức tiếp:

“Vậy lúc cô ở bên Chu , cô biết Lăng thư không?”

Câu này rất độc.

Nếu tôi nói biết.

Tức là thừa mình chen chân.

Nếu nói không biết.

Sẽ bị cho là cố tình giả ngu.

Tôi nhìn người .

bật cười.

“Biết.”

Đám đông tức xôn xao.

Lăng Ngưng hơi siết chặt ngón tay.

Tôi tiếp tục:

“Không biết.”

“Tôi còn biết rất .”

Sắc Lăng Ngưng thay đổi.

Lần tiên.

Nụ cười trên cô ta xuất hiện vết nứt.

“Tôi không hiểu cô đang nói .”

Tôi nhìn cô ta.

Giọng nói bình tĩnh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.