Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi anh ta.

“Anh không biết không vì tôi chưa từng nói.”

“Mà vì anh chưa bao giờ thật sự lắng nghe.”

Ngày hôm đó sau khi anh ta rời , Lâm Chanh mang cơm trưa đến cho tôi.

dựa bên bàn :

cùng cũng nghĩ thông rồi?”

“Xem vậy.”

biết tôi ghét Trầm Châu nhất điểm nào không?”

“Điểm nào?”

“Không anh ta không thiên vị.”

“Mà là mỗi lần thiên vị xong, anh ta lại bắt hiểu chuyện.”

Tôi không nói .

Lâm Chanh bẻ ngón tay đếm:

“Triển lãm nhường vị trí của cho Niệm một lần. Tiệc kỷ niệm bỏ lại một lần. Dự án ghi tên cô ta để nể mặt một lần. Nhẫn cưới lại thêm một lần.”

“Lần nào cũng nói, lần này thôi.”

con mài mòn vậy.”

Tôi nói đến im lặng rất lâu.

Hóa ra không tôi đột nhiên hết yêu.

Mà là vì hết lần này đến lần khác xếp ra sau, cùng xếp đến không chỗ nữa.

Tối đó, khi thu dọn sổ phác thảo, một tờ giấy cũ rơi ra.

Đó là lời tôi từng viết cho mình trước đám cưới:

“Mong trăng mãi tròn, mong thương không đổi.”

Tôi hai dòng chữ , bỗng khó coi.

Chữ không sai.

Sai là tôi đã giao nó cho một không biết đọc.

Một tuần sau, tôi đến Nam Thành.

Bộ phận phục chế của bảo tàng gửi email, muốn mời tôi sửa một lô trang sức thời Dân quốc.

Trình Tự :

“Thật sự à?”

“Ừ.”

Trầm Châu biết chắc phát điên.”

“Đó là chuyện của anh ta.”

Tôi gập laptop lại.

“Giúp tôi chuyển đèn bàn phòng cưới qua đây.”

“Đã quyết định rồi cần đèn đó?”

“Nó ở bên tôi nhiều năm rồi.”

Tôi cười nhẹ.

“Bây giờ tôi muốn từ từ lấy lại những thuộc về mình.”

Nam Thành yên tĩnh hơn Bắc Thành.

Studio tạm thời đặt ở tòa nhà phía sau bảo tàng.

Ngày đầu tiên bắt đầu làm việc, tôi vừa đeo găng tay thì ngoài cửa có gõ.

Tôi tưởng là trợ lý.

Ngẩng đầu lên lại Trầm Châu.

Anh ta giống đã vội đến đêm, vai áo khoác ẩm.

“Kiến Nguyệt.”

“Ra ngoài.”

“Tôi nói hai .”

“Tôi cũng nói một .”

Tôi đặt nhíp xuống.

“Trả nhẫn cho tôi trước.”

Anh ta không , đứng sân.

Cách một lớp cửa sổ, tôi nghe anh ta nói:

“Khách sạn, hậu trường, bàn hoa, trạm rác, tôi đều hết rồi.”

“Tìm không?”

“Chưa.”

“Vậy anh đến làm ?”

“Muốn gặp .”

Tôi cúi đầu tiếp tục làm việc.

“Việc đó không hợp pháp.”

Anh ta tôi chặn đến không thốt nổi lời nào.

Rất lâu sau mới khàn giọng :

“Kiến Nguyệt, bốn chữ bên vòng nhẫn có nghĩa là ?”

Tay tôi khựng lại.

“Bây giờ mới muốn học thuộc đáp án à?”

“Tôi muốn biết.”

tôi không muốn dạy nữa.”

Tối tan làm, anh ta vẫn đó.

Nam Thành mưa lất phất, anh ta đứng dưới bậc thềm đang tự đối đầu với mình.

Tôi cầm ô ra, anh ta lập tức bước lên một bước.

“Tôi tìm quyển sổ phác thảo của rồi.”

“Ừ.”

“Trang viết đá lấy từ món trang sức cũ của mẹ .”

“Ừ.”

“Sao trước đây không nói?”

Tôi anh ta.

“Tôi nói rồi.”

“Mỗi lần anh nghe một nửa, thì một cuộc gọi của Niệm gọi .”

Lần này không anh ta không biết.

Mà là cùng anh ta đã nhớ ra.

Sáng hôm sau, Niệm tới.

Cô ta đeo kính râm, sắc mặt kém hơn nhiều so với lần livestream trước.

“Cô Khương.”

“Có việc?”

Cô ta đưa một hộp nhung tới.

“Đây là anh Trầm Châu bảo tôi đưa đến.”

Tôi mở ra, bên là viên kim cương xanh rơi khỏi nhẫn.

Ngón tay tôi siết chặt.

“Ổ nhẫn đâu?”

Niệm nhỏ giọng nói:

“Không tìm .”

Tôi chằm chằm cô ta.

“Cô đã sớm biết nhẫn đó có vấn đề, đúng không?”

Niệm mím môi.

“Lúc đầu tôi không biết.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi chữ bên , size nhẫn, bao bì của studio cô.”

Cô ta dừng lại.

nếu anh Trầm Châu đã chịu lấy nó ra, tôi tưởng…”

“Tưởng nó không quan trọng đến vậy?”

Cô ta gật đầu, mắt đỏ lên.

Tôi cười.

“Vậy nên cô vẫn đeo.”

“Tôi muốn biết, lòng anh , tôi có thể vượt qua cô không.”

Tôi đóng hộp nhung lại, đưa trả cho cô ta.

“Biết đáp án rồi chứ?”

Sắc mặt Niệm lập tức trắng bệch.

“Cô Khương, tôi không đến để tranh giành với cô.”

cô vẫn luôn lấy đồ của tôi ra thử.”

“Tôi không muốn làm cô tổn thương.”

từ đầu đến , cô đều mặc định rằng tổn thương tôi thì có thể tha thứ.”

Cô ta há miệng, không nói nào.

Tôi cô ta.

“Điểm giống nhau nhất giữa hai là đều nghĩ tôi sẽ hiểu chuyện.”

Sau khi cô ta không lâu, Trầm Châu tới.

Niệm đến rồi?”

“Ừ.”

“Đã đưa đá cho ?”

“Ừ.”

Anh ta thở phào nhẹ nhõm, lại càng khó chịu hơn.

“Cô nói với ?”

“Nói cô ta muốn biết liệu cô ta có thể vượt qua tôi hay không.”

Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.

“Cô điên rồi à?”

“Không cô ta điên.”

Tôi anh ta.

“Là anh cho cô ta tư cách đó.”

“Kiến Nguyệt…”

khác dám giẫm lên tôi, đều là vì anh buông tay trước.”

Buổi hòa giải đầu tiên định vào thứ Tư.

Trình Tự chia chứng cứ thành mấy phần: tin nhắn mượn nhẫn, ảnh sửa size, ảnh chụp livestream, video lỡ hẹn ở phòng đăng ký, tài liệu rút ủy quyền.

Hòa giải viên Trầm Châu:

“Anh có nhẫn thuộc về bên nữ không?”

Anh ta im lặng một chút.

.”

“Anh có từng đưa nó cho thứ ba sử dụng không?”

.”

“Anh có vào ngày hẹn đăng ký ly hôn, anh đã không có mặt không?”

Yết hầu anh ta động đậy.

.”

Trình Tự ngồi bên cạnh cười rất khẽ.

Ba này có ích hơn vạn xin lỗi.

Hòa giải viên lại tôi:

“Cô có ý muốn tiếp tục chung sống không?”

“Không.”

Trầm Châu quay sang tôi.

“Kiến Nguyệt, chúng ta có thể về nói chuyện.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.