Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
05.
Tôi bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất để trở về.
Lúc trả phòng, trời mới vừa tờ mờ sáng.
Chắc thấy tôi sưng húp, bà chủ nghỉ tặng tôi một miếng mặt nạ sưởi ấm bằng hơi nước, cười hiền hậu :
“ gái, cầm lấy dùng trên xe.
“ trẻ, cứ nhìn về phía trước sống, chẳng có chuyện là không vượt được đâu.”
Tôi đem túi bánh kẹo lớn mang theo người tặng lại cho bà chủ.
vốn là đồ tôi mua định mang cho Lộ và Thư.
Khi xe gần về , Thư điện cho tôi.
“ yêu ơi, cho tớ xin lỗi nha.
“Tối học bài xong về phòng là tớ lăn ra ngủ mất tiêu, không biết điện thoại sập nguồn, lỡ mất cuộc cậu, giờ tớ mới thấy nè.
“Oa oa, tớ có tội, cầu xin được tha thứ.”
Giọng trong trẻo, nhí nhảnh ấy y như mọi khi.
Nếu là trước đây, cô ấy thế tôi sẽ tin ngay lập tức chẳng mảy may nghi ngờ, thậm chí quay sang an ủi ngược lại cô ấy.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy giả tạo và buồn nôn.
Thấy tôi im lặng, Thư dè dặt hỏi: “ yêu, không phải cậu giận tớ thật đấy chứ?
“Hôm tiết học thực sự không xin nghỉ được, tớ mới không về ăn mừng cậu được .
“Tớ xin lỗi cậu được , cậu đừng…”
Tôi kịp tiếng, đầu dây bên kia đã vang một tràng âm thanh náo động, kèm theo giọng trêu chọc đầy vui vẻ.
“Giận dỗi cái chứ, Tây Tây tính tình tốt lắm, mới không thèm chấp nhặt đâu.”
Lộ đã giật lấy điện thoại.
“Ngoan nào, trai chuẩn bị về dỗ đây, hai mươi phút là tàu chạy .
“ Thư đặc biệt xếp hàng mua cho một con Labubu bản giới hạn làm quà đấy, vui ?”
Dù biết rõ dưới lớp bọc đường ngọt ngào kia là những lời dối trá, nhưng sự ỷ lại suốt bao năm khiến sống mũi tôi cay cay khi nghe thấy giọng điệu cưng chiều .
Suýt chút , tôi đã buột miệng hỏi ấy rằng, lừa dối tôi như vậy lương tâm không biết đau sao?
Nhưng hỏi có ý nghĩa chứ?
Họ biết rõ tôi sẽ đau lòng, nên mới giấu giấu diếm diếm, nhưng những việc cần làm họ có bỏ sót việc nào đâu.
Lồng ngực dâng một nỗi đau khó tả.
Giống như viên kẹo ngậm chặt trong lòng bàn tay không nỡ ăn, khi biến chất chảy nước ra nhớp nháp, nhưng trong lòng lại cứ tiếc nuối không nỡ vứt đi.
Nhưng không sao, tay bẩn có thể rửa sạch được.
“Lộ , hai người không cần về đâu.”
Đầu dây bên kia im bặt một thoáng, vang tiếng cười khẽ:
“Ái chà, lại lẫy kìa.
“Tụi này không về thật, có ai chắc lại trốn trong chăn khóc sưng húp cho xem…”
“Này, ai cho thân tôi như thế hả!” Thư mắng .
“ mới sưng húp ấy, mới thế.
“ yêu ơi, tớ đánh hắn hộ cậu nhé, đánh cậu không được giận tớ đâu đấy. Lộ , nộp mạng đi!”
“ Thư, dám đánh tôi, cẩn thận Tây Tây trở mặt bây giờ!”
“Hừ hừ, Tây Tây tôi mới không nỡ đâu nhé…”
Đầu dây bên kia truyền tiếng đùa giỡn, lẫn trong tiếng cười hi hi ha ha vui vẻ.
Giống như một chiếc đinh nhọn, đâm vào thái dương tôi đau nhói.
Thật kỳ lạ, trước đây họ luôn đùa giỡn như thế, vậy tôi từng cảm thấy có không ổn.
Chỉ vì có một lần, tôi bị đổ oan là ăn cắp tiền cùng lớp, dù hiểu lầm đã được hóa giải nhưng tôi rất buồn, cứ rúc vào gốc cây đại thụ lén lút khóc một .
Lúc , tôi vô tình nghe thấy Thư thầm Lộ :
“Lát tụi giả vờ cãi nhau một tí để khuấy động bầu không khí, chọc cho Tây Tây vui nhé.
“Tây Tây chỉ có hai đứa là thôi, tụi không thể bỏ mặc cậu ấy được.”
Ngày hôm , ánh hoàng hôn buông xuống trên người Thư.
Tôi mãi mãi khắc ghi sự quan tâm lo lắng loé trong đôi sáng ngời cô ấy.
Ghi tạc vào tim, cảm động suốt bao nhiêu năm trời.
Tôi bao giờ nghĩ rằng tất những điều này lại có ngày biến chất.
Tôi bấm ngắt cuộc .
Nhưng sâu trong lòng nhen nhóm một chút kỳ vọng nực cười: Nếu họ lại cho tôi…
Nhưng cho tận lúc tôi về tới , điện thoại im lìm, không một ai lại để hỏi tôi lấy một câu: “Sao tự dưng lại tắt máy? giận không đấy?”
Tôi bừng tỉnh hiểu ra.
Hóa ra, cảm xúc tôi bao giờ quan trọng đối họ.
Họ đinh ninh rằng tôi không có bè, cho dù có tổn thương, uất ức mấy cũng chẳng dám rời bỏ họ.
Nhưng họ quên mất rằng, trong suốt một năm ôn thi lại vừa , tôi cũng đã tự bước tất thôi.
Cô độc không có đáng xấu hổ .
Giống như một đóa hoa nở trên vách núi, nó chẳng cần khán giả khen ngợi.
Tôi không sợ .
Tôi tình nguyện làm đóa hoa ấy.