Khi đang ăn cơm cùng Phó Tư Niên, Giang Nhược Sơ vô tình kéo theo một sợi chỉ thừa từ túi áo anh, lại lôi ra một chiếc qu/ầ/n l/ó/t r/e/n còn ướt.
Cô còn chưa kịp phản ứng, Phó Tư Niên đã nhướn mày, nhìn cô cười hờ hững:
“Khóc đi.”
Giọng điệu như thể điều đó vốn dĩ là lẽ thường tình.
Ngay lúc lời vừa dứt, điện thoại đặt bên cạnh bỗng bật lên tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ.
Tiếp đó là tiếng nũng nịu oán trách giữa tiếng cười không nén được:
“Xin lỗi… em thật sự nhịn không nổi, ha ha ha.”
“Thật sự khóc rồi à?”