Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Chiếc Vòng Ngọc Cuối Cùng

thứ hai tỷ tỷ con có, bây giờ đã bị cho con, vẫn chưa đủ sao?”

Ta đẩy hộp trở lại.

thứ vốn thuộc về các tỷ tỷ, người không nên lấy chúng cho con.”

Sắc mặt thân trầm xuống.

“Thẩm Uyển, con đừng không biết tốt xấu.”

Ta bỗng bật cười.

“Trước chính vì con quá biết tốt xấu.”

“Nên mới cho dải buộc tóc tỷ tỷ không cần, hay một trang người viết hỏng rồi ném vào sọt giấy, đều là thứ giá không gì sánh được.”

thân chằm chằm ta, giống như lần đầu tiên quen biết người con gái .

Một lúc lâu sau, ông đột ngột phất tay áo.

“Quả nhiên con giống tổ con, tâm tư quá nặng.”

Ta bóng lưng ông, trong lòng vậy mà không có một chút đau buồn.

Ngày thứ ba sau được sắc phong, vì bịt miệng ta, cuối cùng thân thả Tần ma ma cùng nhi tử .

Ông ném văn thư trả tự do bàn, lạnh lùng :

“Người đã giao cho con, sau vào đừng tiếp tục gây thêm phiền phức cho Hầu phủ.”

Tần ma ma cầm văn thư, vừa khóc vừa dập đầu với ta.

Ta vội đỡ dậy.

“Ma ma, người đã được tự do.”

“Hãy đưa đệ đệ rời khỏi kinh thành, đi đâu được.”

Tần ma ma lại lắc đầu.

“Lão nô theo cô phương Bắc.”

Ta sững sờ.

một mình đi hai mươi dặm đường tuyết, lão nô không thể ở bên người.”

nắm lấy tay ta, lòng bàn tay thô ráp nhưng rất ấm.

“Sau , đường có xa đâu, lão nô sẽ đi cùng người.”

Ngày ta vào , thân cáo bệnh, thân trưởng tỷ vẫn chưa khỏi kinh hãi, còn con mèo của nhị tỷ lại bị bệnh.

Không có ai tới tiễn ta.

Phượng liễn dừng trước cổng Hầu phủ.

Ta quay đầu một cái.

Cổng phủ vẫn cao lớn như trước, đôi sư tử đá trước cửa phủ một lớp tuyết mỏng.

Ta đã sống ở nơi mười sáu năm, nhưng chưa từng cảm thấy là nhà.

Chương 6

hoàng hậu thấy ta, người đầu tiên chú ý vết thương trên chân ta.

y tháo từng lớp vải băng, chân mày nhíu chặt.

“Trước quận chúa từng bị nhiễm lạnh, vết thương do giá rét lại không được chữa trị cẩn thận. Bây giờ căn bệnh đã ăn sâu vào trong xương, sau mỗi trời mưa hoặc có tuyết, e đều sẽ đau đớn.”

Hoàng hậu im lặng giây lát, sau đó sai người thu dọn Tê Ngô.

“Than lửa, dược liệu, y phục và đồ ăn đều bị theo tiêu của quận chúa.”

Theo bản năng, ta đứng dậy tạ ơn.

Người lại giơ tay giữ ta xuống.

“Trước tiên hãy dưỡng thân thể cho tốt.”

“Nếu con đã vào thì chính là Chiêu quận chúa của bản .”

“Sau , không cần cầu xin bất cứ người nào nữa.”

Ta cúi đầu, nước mắt rơi xuống mặt chăn.

Không bao lâu sau, hoàng hậu tổ chức tiệc xuân trong , danh nghĩa là tiễn ta đường, để các trong kinh thành làm quen với ta.

Thượng hỏi trước Hầu phủ đã đưa danh sách lễ vật trang điểm và lễ phục đúng quy củ tới hay chưa.

Ta còn chưa tiếng, Tần ma ma đã đỏ mắt.

thứ Hầu phủ đưa chỉ có hai đồ cũ.”

Thượng sai người mang chúng tới.

chiếc đầu tiên được mở ra, phía trên cùng là một cây bộ diêu bằng vàng ròng, ở đuôi rõ ràng khắc hai “Minh Châu”.

Trong chiếc thứ hai là một đôi hoa tai phỉ thúy, mặt trong khắc hai “Bảo Châu”.

Còn có mấy bộ y phục, tay áo và cổ áo đều đã được sửa lại, rõ ràng được may lại dựa theo vóc dáng của người khác.

Sắc mặt Thượng lập tức trầm xuống.

là dùng đồ cũ của các tỷ tỷ, giả làm của hồi môn cho Chiêu quận chúa sao?”

Tin tức truyền tai hoàng hậu.

Trong ngày tiệc xuân hoàng hậu sai Thượng mang hai đồ vào trong .

thân, thân và hai vị tỷ tỷ nằm trong danh sách được mời.

thân vừa bước vào , thấy hai chiếc ấy, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Có lẽ không ngờ thứ cho là “bù đắp cho ta” lại bị bày ra trước mặt khắp đại .

Hoàng hậu ngồi ở vị trí cao nhất, giọng không lớn.

“Hầu phu nhân, Chiêu sắp lấy chồng xa. Lễ vật trang điểm của nàng, ngươi đã bị đầy đủ chưa?”

thân vội quỳ xuống.

“Bẩm , thần đã bị đầy đủ, chỉ là có vài món vẫn chưa kịp làm mới.”

Hoàng hậu ra hiệu cho Thượng mở .

Cây bộ diêu khắc “Minh Châu” được đưa ra trước mặt mọi người.

Cả đại lập tức trở nên yên tĩnh.

Mặt trưởng tỷ đỏ bừng, giải thích nhưng lại không biết tiếng thế nào.

Nhị tỷ lặng lẽ lùi về phía sau.

Hoàng hậu cầm cây bộ diêu , về phía ta.

“Chiêu , thứ là của con sao?”

Ta hai ấy, bình tĩnh lắc đầu.

“Không .”

“Trước thần không có trang sức.”

Các trong đại đều sững sờ.

Có người thấp giọng :

“Sao có thể? Cảnh Hầu phủ chẳng có ba vị cô sao?”

Ta không thêm gì nữa.

Trong bữa tiệc, có bỗng nhớ ra tại buổi thưởng hoa trước , ta luôn mặc chiếc áo choàng cũ đã giặt bạc màu.

Có người nhớ vào năm ta làm lễ cập kê, Hầu phủ chỉ tổ chức tiệc cho trưởng tỷ và nhị tỷ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.