Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gPYF4bKMi

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Chiếc Vòng Ngọc Ký Ức

Trên màn lớn xuất hiện ảnh camera giám sát cửa cơ quan kết hôn.

Thời gian là tám giờ hai mươi sáng hôm nay.

Hứa Niệm mặc quần áo bình thường, đeo khẩu trang, tay cầm phiếu khám thai.

Hạ Xuyên đứng bên cạnh cô ta, cúi đầu nhìn điện thoại.

Giây tiếp theo, đoạn tin nhắn hiện lên.

Hứa Niệm nhắn:

“Em mang thai rồi. Hôm nay nhất định kết hôn , nếu không em không có cảm giác an toàn.”

Hạ Xuyên trả lời:

cưới gấp quá.”

Hứa Niệm:

“Có anh vẫn còn nhớ em không?”

Hạ Xuyên:

“Sao có thể? Anh mang cả sơ căn cưới của cô ấy đến rồi, em cầm đi.”

Hứa Niệm:

“Vậy em thì sao?”

Hạ Xuyên:

xong rồi tính. Đến lúc đó anh sẽ dỗ cô ấy.”

Cả hội trường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở.

Hạ Xuyên hoàn toàn trắng bệch.

Tôi nhìn anh.

“Đây chính là bắt đầu mà anh sao?”

Môi anh run lên.

“Anh chưa được.”

Tôi gật đầu.

“Đương nhiên.”

Trên màn xuất hiện thông báo sơ bị trả về.

“Chủ sở hữu căn là cô Hứa thu hồi quyền sử dụng sơ. Yêu cầu thay đổi thông tin quyền sở hữu không có hiệu lực.”

Tôi nhìn Hứa Niệm.

“Buổi sáng cô không được, buổi chiều mới vội vàng tổ chức xong cưới.”

Hứa Niệm cắn chặt môi.

Tôi tiếp tục:

“Đáng tiếc, cưới của tôi, cưới của tôi, nhẫn của tôi, cô không được thứ nào.”

Hạ đột nhiên the thé :

“Những thứ đó không cần thì thôi! Niệm Niệm mang thai con cháu chúng tôi, riêng chuyện đó nó hơn cô!”

Tôi bật cười.

chắc chứ?”

Sắc Hứa Niệm lập tức trắng bệch.

Hạ Xuyên cứng đờ quay sang nhìn cô ta.

“Có ý gì?”

Hứa Niệm lắc đầu.

“A Xuyên, anh đừng nghe ấy bậy.”

Tôi không gì.

bảo luật sư chiếu bức ảnh lên màn .

ảnh, Hứa Niệm ngồi ngoài hành lang khoa sản.

Bên cạnh cô ta có người đàn ông.

Người đàn ông cúi đầu, đặt tay lên bụng cô ta.

Sắc Hứa Niệm lập tức trắng bệch.

Hạ Xuyên nhìn chằm chằm màn , giọng khàn đặc.

“Hắn là ai?”

Hứa Niệm lắc đầu.

“Em không quen.”

video, người đàn ông hỏi:

“Em thật sự gả cho Hạ Xuyên à? Vậy đứa bé thì sao?”

Hứa Niệm :

“Anh ta chịu làm bố thì tại sao em không cần?”

Cả hội trường lập tức ồ lên.

Bố tôi chết lặng tại chỗ, không nổi câu.

Ánh nhìn Hứa Niệm cứ như đây là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm thực sự nhìn rõ đứa con .

Hạ trợn lên.

Lần thật sự ngất xỉu.

Khách mời nhìn nhau, nhất thời không ai dám tiến lên.

Cuối cùng vẫn là bố Hạ và nhân viên khách sạn cuống cuồng đỡ rồi gọi xe cấp cứu.

Hứa Niệm lao tới túm Hạ Xuyên.

“A Xuyên, anh nghe em giải thích. Đó là chuyện đây, em và anh ta cắt đứt từ lâu rồi.”

Hạ Xuyên tát thẳng vào cô ta.

“Cô con của người khác lừa tôi kết hôn?”

Hứa Niệm ôm rồi đột nhiên bật cười the thé.

“Anh có tư cách gì trách tôi?”

Cô ta vào tôi.

“Chẳng anh lừa ấy sao? anh chẳng giả bệnh sao? Hạ các người dùng miễn phí cưới của ấy, ở miễn phí căn ấy chuẩn bị, tiêu tiền của ấy mà không bỏ ra đồng nào.”

Cô ta vừa khóc vừa cười.

“Tôi chẳng qua tiện đường hưởng ké thôi.”

Sắc Hạ Xuyên xám ngoét.

Tôi nhìn cảnh tượng lòng không hề gợn sóng.

lòng những người , sổ sách tiền bạc quan trọng hơn tình cảm rất nhiều.

Đáng lẽ tôi nhìn rõ từ lâu.

Quản lý khách sạn lên tiếng.

“Anh Hạ, xin hãy thanh toán toàn bộ chi phí ngay bây giờ.”

Hạ Xuyên thẻ ra.

Thẻ đầu tiên, không đủ số dư.

Thẻ thứ hai, vượt hạn mức.

Thẻ thứ ba là của bố Hạ.

Máy quẹt thẻ kêu tiếng.

Tài khoản bị đóng băng.

khách vang lên những tiếng cười bị cố gắng nén xuống.

Những người Hạ vừa rồi còn cao cao tại thượng, giờ giống như bị lột sạch quần áo đứng giữa sân khấu.

Chương 8

Tôi mất hết hứng thú với mọi chuyện , quay người chuẩn bị rời đi.

Hạ Xuyên đột nhiên đuổi theo.

.”

Tôi dừng bước.

anh đỏ hoe.

“Anh sai rồi. Anh thật sự biết sai rồi.”

Hạ Xuyên nhìn chằm chằm tôi.

“Anh bị bọn ép. anh bệnh, Niệm Niệm cứ khóc mãi. Anh nhất thời đồ.”

Tôi điện thoại ra, mở đoạn ghi âm.

Giọng anh rõ ràng vang lên.

xong rồi tính. Đến lúc đó anh sẽ dỗ cô ấy.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Lớp ngụy trang cuối cùng trên anh vỡ vụn.

“Đây là thứ anh gọi là đồ sao?”

“Hay anh cảm thấy bất kể xảy ra chuyện gì, em vẫn là con ngốc cần dỗ vài câu là xong?”

Môi anh run lên.

, chúng ta bốn năm…”

“Cho nên anh càng khiến em ghê tởm.”

Tôi cắt ngang.

“Anh biết em mong chờ cưới đến mức nào, biết khi qua đời ngoại giao chiếc trâm cho em và nhìn thấy em mặc váy cưới.”

Tôi đưa tay tháo chiếc trâm sapphire xanh khỏi ngực Hứa Niệm.

Tôi khăn giấy, từng chút lau sạch nó.

“Nhưng anh vẫn tự tay đeo nó lên người khác.”

Nước Hạ Xuyên rơi xuống.

“Anh có thể bù đắp.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.