Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ đã tặng tôi một chuỗi vòng tay lục bảo trước tôi kết hôn, giá của nó rất đắt đỏ.
Thế tôi lại đeo nó xúc tu của một con bạch tuộc.
bởi kiếp trước, sau khi tôi vui mừng đeo chiếc vòng tay ấy, ngón tay của em gái tôi dần thanh mảnh và nhẹ nhàng, tựa đôi cánh của thiên nga, em ấy dựa vào đôi tay ngà này mà vươn thành người mẫu tay hàng đầu thế giới.
Còn ngón tay tôi ngược lại ngắn, ngắn đến nỗi bàn tay cũng vậy mà dần biến mất.
Tôi không thể việc bình thường chẳng có thu nhập, ngay sinh hoạt cũng gặp khó khăn.
Thậm chí vị hôn phu của tôi cũng bỏ tôi đi để đến em gái tôi.
Ý chí sinh tồn của tôi bắt đầu sụp đổ, tôi quỳ xuống van xin bố mẹ cho tôi tiền chữa trị.
Họ đưa tôi đến một bệnh viện tư nước ngoài, để bác sĩ thi hành cái phương pháp gọi là “an tử” tôi.
Bị ép uống thuốc, lúc ấy tôi mới chiếc vòng lục bảo mẹ trao cho tôi lúc ấy vốn chẳng phải vật gia truyền hay gì , mà là món hàng tà ác họ cố ý mua về.
Tất những việc này đều em gái tôi có một “vật chủ” để chuyển đôi tay dài thanh mảnh có xương cốt rõ ràng của tôi sang cho em ấy.
1
Khi mở mắt, tôi đã về mẹ trao cho tôi chiếc vòng tay ấy.
“Lam à, đây là chiếc vòng tay lục bảo truyền lại từ đời bà nội của con, quý hiếm lắm, con cầm lấy đi, sau này kết hôn coi có của môn, nhà chồng cũng không dám coi thường con nữa.”
Giây phút mẹ đưa chiếc vòng lục bảo cho tôi, tôi ngay mình đã sống lại.
Cảm giác đau đớn và sụp đổ kiếp trước khi tận mắt chứng kiến bố mẹ ép bác sĩ cho tôi uống thuốc rồi tiến hành “an tử” mà tôi có thể nằm im một chỗ hoàn toàn bất lực.
Suýt chút nữa tôi đã không kìm được mà ném thẳng chiếc vòng vào mặt mẹ.
lần này tôi không thể hành động bồng bột được, mỗi bước đi đều phải thực hiện một cách cẩn trọng.
Tôi phải để họ nếm mùi đau khổ ấy.
“Mẹ ơi, thứ này quý giá quá, con thực sự không dám .”
“Con kết hôn mà không có chút của môn ra hồn ra thể thống gì. Về nhà chồng đâu giống nhà mình. Của môn đầy đủ và quý giá con có tiếng . Lúc đó mẹ chồng con còn phải xem sắc mặt con mà cư xử, không dám coi thường con.”
“Mẹ à, con đã mua căn hộ một chung cư lớn và lấy đó của môn, chắc chắn không ai xem thường con đâu, mẹ cứ yên tâm.”
“Của môn chẳng ai là đủ bao giờ .”
Mẹ tôi, giọng chân thành: “ mẹ đi, không sai đâu. Con là con gái mẹ, mẹ sao hại con được.”
tôi vẫn chần chừ, mẹ lại giục: “Còn ngơ ra đấy gì, mau lấy rồi đeo thử cho mẹ xem đi.”
Để mẹ bớt nghi ngờ và đỡ bày mưu tính kế hại tôi, tôi vờ ra bộ vui vẻ đưa tay sợi vòng.
Tôi bên trái, xem bên phải, lật qua lật lại rồi giả bộ thích thú vô .
“Cảm ơn mẹ ạ.”
“Lam à, đeo thử mẹ xem đi con. Sợi vòng này đi bàn tay trắng trẻo, ngón tay mảnh dài của con chắc chắn rất đẹp. Con phải đeo mỗi đấy nhé.”
Đeo mỗi ư?
Được thôi, tôi nhất định sẽ chiều theo ý bà.
2
Tôi và em gái, bố mẹ thực ra không hề có quan hệ máu mủ.
Tôi là đứa trẻ được họ mamg về nuôi.
Sau khi kết hôn một thời gian, bố mẹ có một con mãi chẳng đậu thai, lời người lớn, họ tới cô nhi viện nuôi tôi.
Không ngờ nửa năm sau, mẹ mang thai thành công và sinh ra em gái tôi.
May mắn là khi em gái chào đời, bố mẹ vẫn đối xử tôi con ruột, không hề bạc đãi tôi.
Khi trưởng thành, tôi cũng cố gắng hết sức để mang lại cuộc sống vật chất tốt hơn cho gia đình.
là tôi không ngờ…
Họ lại em gái có một đôi tay thon dài mà không ngại biến tôi thành quái vật, cuối còn ép tôi “an tử”.
Tôi mình không phải con ruột họ, tôi đã gì sai cơ chứ?
Vừa lúc ấy, em gái đẩy cửa bước vào, tôi cầm sợi vòng lục bảo trong tay, đôi mắt em liền sáng .
“Chị ơi, chiếc vòng này trông tinh xảo quá. Tay chị đeo chắc chắn đẹp lắm, chứ tay em mà đeo…”
Giọng em gái tôi nhỏ dần.
Tôi ngón tay em, rồi lại tay mẹ.
Gen di truyền vốn chẳng thể theo ý .
Em gái có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tiếc là bàn tay lại vừa ngắn vừa thô, đến tay mèo còn dài hơn.
nhỏ còn có thể cho là đáng yêu, lớn rồi nỗi đau này thành vết thương lòng.
để ngón tay dài được thêm chút, em ấy đã thử qua mọi phương pháp, kể phẫu thuật cắt xương, vẫn không thể tay trông thon dài.
Trong khi tôi có dáng vẻ bình thường, riêng đôi tay lại vô nổi bật, không phải khoe chứ các ngón tay tôi ngón nào ngón nấy đều tựa liễu rủ, thon dài và trắng nõn.
Thế tôi mới thành “người gần sông hưởng lộc nước” của họ.
Bố mẹ cảnh em gái suy sụp cũng xót xa, bèn tìm danh y khắp nơi.
Cuối không tìm được loại thuốc thánh nào họ dùng tà thuật, chuyển ngón tay tôi sang cho em ấy.
Mẹ khẽ đăm chiêu: “Xin à, tay con rồi sẽ y tay chị con, thon dài, trắng trẻo và mịn màng thôi, con đừng lo lắng quá.”
Khóe môi em gái khẽ cong , hàng mày sáng đẹp liếc qua phía tôi vẻ hài lòng.
Mẹ xong liền đeo ngay chiếc vòng vào tay tôi.
3
Tôi vội nắm chặt vòng tay: “Mẹ, con đeo sau nhé, giờ công ty có việc gấp, con phải đi xử lý trước đã.”
xong, tôi cầm vòng tay rời khỏi nhà.
Vừa khép cửa, tôi đã bên trong rộn ràng xôn xao: “Ôi chà, mẹ ơi, tay con sắp xinh đẹp rồi. Sau này sẽ không ai cười tay con ngắn thô nữa. Con ghét con nhỏ đó, mặt xấu, chả hiểu sao tay lại đẹp thế không . Mẹ ơi, đó mẹ và bố không nuôi nó. Mỗi khi tay nó, con lại chán ghét tay con, con buồn chết luôn đó mẹ. Nếu không có nó, bạn bè đã chẳng cười tay con rồi.”
“Con cưng à, nếu không nuôi nó mẹ cũng chẳng dễ gì mang thai ra được bảo bối xinh đẹp con. lại, giờ đi đâu tìm một đôi tay đẹp đến thế cơ chứ? Nó bây giờ vẫn hữu dụng, chờ hết giá trị rồi ta đá đi cũng không muộn.”
Đúng lúc bố đi tới, tôi ông : “Chúc con gái yêu Xin Xin của bố sớm có bàn tay ngà nhé. Rồi sau này sẽ không còn ai dám chê bai con nữa.”
Em gái chẳng thèm giấu giếm sự căm ghét dành cho tôi, rõ ràng nó hận tôi đến tận xương tủy.
Bố mẹ lại dốc tâm sức con ruột là em gái, khiến lòng tôi tê tái.
Tôi siết chặt nắm đấm, bật ra một tiếng cười lạnh.
Tôi lái xe đến một thủy cung.
đây, người ta có bán các loài sinh vật biển không thuộc diện bị bảo vệ.
Nếu không mang về nuôi có thể đóng phí hàng tháng để ký gửi ngay tại thủy cung.
Tôi lập tức trả tiền mua một con bạch tuộc tay dài nhất, đeo chiếc vòng ấy “tay” nó, và dặn nhân viên chăm sóc tốt tôi.
Nghĩ đến đôi tay trơn tuột, dài ngoằng ấy có thể em gái tôi thỏa mãn ước nguyện, tôi bỗng cảm vô hả hê.
Để gia đình yên tâm, tôi còn đặt một chiếc vòng y hệt rồi đeo trên tay mình.
Những sau, hễ rảnh tôi lại đến thăm con bạch tuộc mà tôi ký gửi.
khi chiếc vòng vẫn nguyên vẹn trên tay nó, lòng tôi mới có thể an ổn.
4
Hôm ấy là cuối tuần, gia đình tôi nhau đi cắm trại.