Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhằm ngăn chặn tình trạng xấu xảy ra, cuối cùng các đề xuất cắt cụt chi.
Đương nhiên em gái tôi phản đối kịch liệt, đời cô ta luôn ám ảnh đôi tay của , bây sao có thể chịu mất hẳn được chứ.
Cô ta chỉ đồng ý phẫu thuật cắt đi cánh tay mới mọc vì nghĩ rằng có thể trở lại như ban đầu.
Vậy nhưng khi tiến hành mổ đầy nửa , chỗ cắt lại mọc lên một cánh tay mới, còn dài mảnh hơn cái trước.
Ai nấy đều sợ hết hồn mất vía.
Em gái khóc lóc thảm thiết: “Sao có thể như vậy được, này tôi sống sao đây trời ơi?”
Bố đau lòng chực khóc, quay sang trách mẹ: “Bà đi đâu rước cái tà ma gì hại con gái ra nông nỗi này vậy hả?”
Mẹ cũng thẫn thờ: “Tại tôi, tại tôi. Tôi nghe nói gã đạo kia rất linh, từng sai . Không ngờ lại ra thế này.”
Tôi đứng bên ngoài phòng , không kìm được bật cười .
Lúc ấy, bước vào: “Hiện chúng tôi vẫn tìm ra nguyên nhân, tạm thời không có cách chữa trị. Gia muốn để nhân nằm lại đây theo dõi nhà?”
Em gái suy sụp hoàn toàn.
Mẹ hỏi bố: “Bây làm sao, ông quyết định đi.”
Bố : “ là ta cứ lại theo dõi, có gì bất thường cũng tiện xử lý.”
Mẹ gật đầu: “Đúng đúng, tiền không vấn đề. Không đủ đòi con kia cũng được, miễn là chữa khỏi cho bối yêu dấu của chúng ta.”
Quả nhiên mục tiêu của họ quanh đi quẩn lại vẫn là nhắm vào tôi.
Điện thoại đổ chuông, là mẹ.
“Lam à, con đâu rồi. Dạo này em con nằm viện để theo dõi tình hình, con mau chóng nộp tiền viện phí giúp em nha con.”
Bà ta giỏi tính toán thật.
“Con hết tiền rồi mẹ ơi.” Tôi nói vào điện thoại.
“Sao có thể chứ? Con đi làm kiếm tiền năm nay, lương cao ngất ngưởng, làm gì mà không có tiền được?” Mẹ gần như run giọng.
Tôi bèn giải thích: “Hầy, dạo gần đây chứng khoán kém, con trót đầu tư hơi quá nên bị mắc kẹt. Con cũng từng đưa không ít tiền cho nhà rồi, là mẹ lấy tạm tiền đó ra xoay sở trước đi.”
“Chuyện đó không được, con không có đi vay cũng được, miễn có tiền gấp là được rồi.”
“Mẹ à, tiền của năm nay con kiếm được đều dốc hết cho gia rồi, chẳng lẽ nhà không có chút tích lũy nào sao?”
“Con đang đâu? Đến ngay viện cho mẹ.”
10
Tôi chần chừ bước vào phòng .
Vừa mở cửa, bố tát tôi một cái: “Đồ khốn, lúc trước đáng ra chúng ta không nên nhận nuôi , nuôi lớn từng này rồi mà em ốm cũng không chịu bỏ ra ít tiền chăm em.”
Gia này suy nghĩ kỳ quặc đến khó tin.
Tôi nhìn họ, nói: “ mấy người cũng đâu có ai chịu chi tiền đâu? Còn Hứa Nguyện đây, sao không bắt hắn móc hầu ra đi, hỏi tôi làm gì?”
Nói xong, tôi quay sang Hứa Nguyện: “Vợ sắp cưới anh đang nằm viện, lẽ nào anh nhẫn tâm để cô ấy vì không có tiền mà bỏ dở liệu trình điều trị à?”
Hứa Nguyện tròn xoe : “Liên quan gì đến tôi? Chúng tôi còn kết hôn kia mà.”
Nói rồi hắn chuồn thẳng.
nhà nhìn nhau không nói một lời nào.
11
Bố trưng ra vẻ tội nghiệp: “Lam Lam, con là bối của bố, cũng là bối của bố, bố không thể nhẫn tâm nhìn thế này mà bỏ mặc được. Chỉ có điều bố không có tiền, con thử công ty tạm ứng lương được không con?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi chỉ vào chiếc vòng tay đang đeo: “ là con bán luôn chuỗi vòng tay này nhé?”
Bố mẹ vội ngăn cản: “Không được, đây là vật tổ tiên truyền lại, bán đi rồi này làm sao ăn nói với gia tiên hả con?”
“Vậy con hết cách rồi, tiền tiết kiệm con cũng đưa hết cho bố mẹ từ lâu. Công ty cũng đang trong đợt cắt giảm nhân sự trầm trọng, lương còn không chắc có, lấy đâu để tạm ứng?
Bây bố mẹ bỏ tiền ra chữa cho em trước đi, đó con sẽ cố gắng kiếm tiền trả lại. Tiền mất có thể kiếm lại, người mất rồi có tiền cũng vô ích.”
Mẹ xông tới định đánh tôi: “Cái thứ có lớn mà không có khôn, lẽ ra nên để tự sinh tự diệt. Cái miệng xấc xược, để tao dạy dỗ lại .”
Tôi lạnh lùng nhìn bà, đưa tay chặn cú tát.
Bà loạng choạng té xuống đất.
Dù sao tôi cũng không rút tiền, các người làm gì được tôi?
“Con khốn, dám đánh mẹ à, đúng là dòng thứ tạo phản!” Em gái vung tay tát tôi, nhưng tôi chẳng cảm thấy gì, chỉ có cảm giác như thạch lăn trên da , mềm nhũn vô hại.
Tôi nghĩ ngay đến xúc tu của bạch tuộc chắc cũng y như vậy.
Bố đỡ mẹ đứng dậy, tặng tôi thêm hai cái tát.
Họ như thể muốn đánh tôi rồi đem xác ném xuống biển cho cá ăn.
Tới lúc này, tôi mới nhìn thấu bộ thật của “gia ” ấy.
Không còn lý do gì để dây dưa với họ nữa.
Bố mẹ em gái định xúm lại đánh tôi, may lúc ấy có y tá đến phát thuốc, tôi lập tức ngồi thụp xuống đất, bày ra bộ nước cá sấu: “Bố mẹ ơi đừng đánh con nữa, con dốc hết tiền cho bố mẹ rồi, thực sự trong người không còn một xu dính túi đâu ạ. Con bố mẹ tha cho con, đừng bắt con mà.”
Y tá thấy tôi sưng đỏ, nước tèm lem, bèn nói: “Nếu chuyện này tiếp diễn tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Nghe đến cảnh sát họ liền tỏ ra vô cùng hoảng hốt.
Mẹ vội kéo tôi đứng dậy, còn tôi tiếp tục giả bộ giải thích: “Bố mẹ à, bố mẹ đừng bắt con , nhiều năm nay tiền con làm ra đều đưa đến tay bố mẹ hết, con chẳng để lại chút gì cho , mặc dù con vất vả nuôi gia này, nhưng con từng than oán trách gia hết. Con biết con chỉ là một đứa con hoang được bố mẹ nhận từ cô nhi viện nên năm nay con vẫn luôn biết ơn luôn đặt bố mẹ lên hàng đầu. Yêu cầu gì của bố mẹ, dù quá đáng đến đâu đi chăng nữa, con cũng cố gắng đáp ứng đầy đủ không sót một điều. Chỉ là con thật sự nhẵn túi rồi bố mẹ ạ, dẫu có ép con cũng không tự dưng sinh ra tiền được đâu ạ.”
tôi khóc khiến người các phòng khác vây đến xem, họ xôn xao bình phẩm, chửi bới, mắng mỏ bố mẹ tôi: “Đúng là lũ chẳng ra gì, con người ta không người chắc? Trong chỉ có con ruột thôi làm gì có liêm sỉ mà đòi hỏi này nọ chứ?”
Bố mẹ bị mắng đến á khẩu, nhìn tôi bằng ánh hận thù như muốn xé xác tôi ra từng mảnh vậy.
Em gái giương căm hận nhìn tôi, giơ tay ra định với lấy cốc nước trên bàn nhưng hai tay đều giống hệt tay bạch tuộc, làm cô ta sợ quá chỉ biết la hét nhưng không .
Bố vội gọi đến xem xét tình hình.
nhìn xong cứ lắc đầu lia lịa.
vài hôm viện, cô ta được xuất viện.
Ngày ra viện, cô ta mặc áo dài tay, giấu kín hai tay trong túi áo không dám để lộ, có lẽ vì không muốn ai thấy hai cánh tay “đặc biệt” của cô ta.
Tôi cứ ngỡ vì không có tiền nên đành xuất viện, ai ngờ do chờ kết quả khám nghiệm.
12
Em gái tôi đó nghỉ việc nhà một thời gian, thời gian rảnh mở livestream lên nói chuyện với mọi người.
Nhờ gương nghiêng nước nghiêng của cô ta, đầy nửa kênh của cô ta lên top 1 thịnh hành.
Nhiều “đại gia” trên mạng cũng không ngần ngại tặng quà ầm ầm.
Cứ thế, mỗi lần cô ta livestream là có đến trăm triệu lượt xem.
Lượng fan khổng lồ này thu hút không ít công ty săn đón, họ mời cô ta chạy quảng cáo ký hợp đồng bán hàng qua mạng không dưới 10 lần.
Mẹ thấy vậy liền lấy cái ra nhằm ép tôi nghỉ việc, rồi làm “người mẫu tay” chuyên nghiệp cho cô ta.
Mỗi lần cô ta livestream bán sản phẩm, tôi thay cô ta làm mẫu tay, tuyệt đối không được lộ .